Fijian's blog

Lắc lắc mông

[Lục Thiếu Phàm] Chap 103.9

Để lại bình luận

tumblr_m7tjvocMII1qmah7io1_500

Chap 103.9

Edit by Fijian

 

Ban đêm lúc hai đứa bé ngủ say, Lục Thiếu Phàm rửa mặt xong xuôi, không nằm lên giường ngay mà ngồi kế bên Mẫn Nhu, hai tay ôm cô vào lòng. Mẫn Nhu thấy Lục Thiếu Phàm dường như có lời muốn nói, liền chủ động hỏi dò.

“Anh có chuyện gì muốn với em sao?”

Lục Thiếu Phàm thả lỏng vòng tay, ngồi sáng đối diện, tay giữ lấy cằm nhỏ của cô, cẩn trọng nhìn vào đôi mắt ngơ ngác của Mẫn Nhu, gương mặt hiện vẻ khẩn trương.

“Anh đã xin đi bộ đội một năm”

Gương mặt Mẫn Nhu cứng đờ, niềm vui sinh được hai đứa trẻ trong chốc lát rơi vào vực sâu, cô đảo mắt nhìn hai đứa trẻ trong nôi, lòng chua xót không sao trả lời Lục Thiếu Phàm.

Lục Thiếu Phàm bị miễn đi chức thị trưởng, nguyên nhân là do áp lực dư luận. CÔ hầm nghĩ, với nặng lực Lục Thiếu Phàm, dù kém cỏi nhất cũng lấy được chức cục trưởng, hoặc rời khỏi thành phố A, tiếp nhận chức vị khác.

Ngàn tính vạn tính không nghĩ tới phải đi bộ đội.

Cô vẫn kính nể những người cán bộ đã từ bỏ cuộc sống thoải mái ở phía đông xả thân đi xây dựng phía tây. Nhưng nếu để cho chồng mình đi đến lạnh cóng đó trong lòng Mẫn Nhu rất buồn, tuy không nói nhưng thể hiện ra trên mặt.

Nếu như không dính chuyện Mẫn Tiệp, Lục Thiếu Phàm bây giờ vẫn ngồi ở chức vị cao, nhớ lại mấy tháng trước hai người dính như keo sơn, Mẫn Nhu ôm chặt Lục Thiếu Phàm, không ngờ, niềm hạnh phúc này lại là tặng vật cuối cùng trước khi chia cắt.

Lục Thiếu Phàm vỗ lưng cô, dịu dàng nói:

“Khi anh từng trong bộ đội đặc chủng, bao nhiêu gian khổ cũng đã nếm chịu, lần này đi Tây Tạng cũng không tính là gì, một năm trôi qua rất mau, không lâu đâu”

Mẫn Nhu không quên tin bà Diệp khi nãy nói cho cô biết, cậu cô mấy ngày nãy sẽ lên tòa thị chính nhậm chức, lần này kết quả chính trị ở thành phố A không khác dự đoán mấy, Diệp Vân Thao ngư ông đắc lợi, lấy được vị trí cuối cùng.

Tựa vào vai Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, nhẹ thở dài.

“Khi nào anh đi”

“Ba ngày nữa”

Sau khi Lục Thiếu Phàm bị miễn chức liền xin được đi bộ đội, giấy phê chuẩn đã sớm được gửi xuống nhưng để tránh Mẫn Nhu lo lắng, anh vẫn giữ im lặng, ngay cả bà Lục và Lục Tranh Vanh cũng không biết.

Vì vậy, mấy ngày sau khi Lục Thiếu Phàm nói với mọi người ở Lục gia anh liền bước lên máy bay. Bà Lục hai mắt ửng đỏ, không có nửa tiếng dị nghị, chỉ dặn dò Lục Thiếu Phàm ăn uống khỏe mạnh, Lục Tranh Vanh cười vui vẻ, vỗ vai Lục Thiếu Phàm, trong lòng tự hào và rất vui.

Đậu Đậu vẫn chưa  biết cha mình sẽ đi, hai mắt ngây ra ngồi bên Mẫn Nhu, hai đùi rung rung, tay cầm bỏng ngô, tay khác nhét một nhúm to vào miệng, miệng nói không rõ:

“Mẹ, chuyện đi bộ đội là thế nào?”

Mẫn Nhu trừng mắt liếc Lục Thiếu Phàm, nhưng người này chỉ cười xòa, tối hôm qua biết Lục Thiếu Phàm chuẩn bị đi Tây Tạng, Mẫn Nhu thiếu chút nữa nhảy dựng lên, tức giận muốn cắn Lục Thiếu Phàm.

Nếu không vì đang ở cữ, cô nhất định chạy đi hỏi xem đi bộ đội có được mang người nhà theo không. Cô có thể tự trả tiền, tuyệt đối không làm tốn kém tiền của quốc gia, theo chồng nhập ngũ, cô chính là muốn đi theo hầu chồng.

Cúi đầu nhìn hai đứa trẻ ngủ bên cạnh, tất cả ý tưởng đều tắt ngấm, với tình trạng bây giờ cô không thể đi theo Lục Thiếu Phàm a!”

Vì Mẫn Nhu giận nên không khí trong phòng có vẻ lạnh lẽo. Trưởng bối lục gia lo lắng nhất là Mẫn Nhu, con vẫn chưa đầy tháng, vợ chồng đã xa cách hai nơi, hơn nữa Lục Thiếu Phàm lại đi đến nơi  bần hàn như vậy, Mẫn Nhu đau lòng là chuyện khó tránh.

“Đúng rồi, hai đứa trẻ vẫn chưa được đặt tên”

Bà Lục tỉnh ngộ phá vỡ sự im lặng, Lục Tranh Vanh liền phụ họa, Lục Thiếu Phàm thì ngồi xuống bên Mẫn Nhu, không để ý cô trừng mắt, ôm lấy con gái thân thiết nói:

“Tiểu bảo bối, con nói xem muốn mẹ con gọi con là gì?”

Mẫn Nhu không hề quan tâm Lục Thiếu Phàm đang cố lấy lòng. Lục Thiếu Phàm càng làm tới, dịch tới sát bên cô, cố tình cùng Đậu Đậu nói chuyện, ý đồ lúc này của Lục Thiếu Phàm là muốn nhìn thấy cảm giác trong mắt cô, dù hiệu quả rất nhỏ.

“Đậu Đậu rất thích bỏng ngô đúng không”

Đậu Đậu gật đầu, hai mắt đen chuyển động, thấy cha cố lấy lòng mẹ, nó vui sướng khi người khác gặp họa, cởi giầy, không để ý bà Lục ngăn cản, hai bàn tay cầm lấy bỏng ngô, vuốt mông ngựa nói:

“Mẹ cùng Đậu Đậu ăn bỏng ngô nha, ăn rồi mẹ sẽ thêm xinh đẹp, ở nhà trẻ bạn bè và cả cô giáo đều nói mẹ Đậu Đậu là nữ thần”

Mẫn Nhu nhìn Đậu Đậu rung đùi đắc ý, cảm xúc đang chìm lắng bỗng tăng lên, xoa Đậu Đậu, cong môi, nhưng có người cố tình muốn che chân vào.

“Đồ ăn đó không tốt cho sức khỏe đừng ăn, ăn nhiều sẽ không tốt cho cơ thể”

Đậu Đậu hừ hừ giận, hai mắt to nhìn Lục Thiếu Phàm ăn giấm, tiếp tục cố gắng chiếm đoạt suy nghĩ của mẹ, mục tiêu vĩ đại của nó là làm cho cha biến mất.

“Mẹ. Đậu Đậu đút mẹ ăn”

Đậu Đậu nịnh hót, hai tay bụ bẫm nắm bỏng ngô đưa lên miệng Mẫn Nhu, Mẫn Nhu tính há miệng thì giữa Đậu Đậu và cô liền xuất hiện một  cái tả lót cản trở hai người.

Đậu Đậu trừng mắt đến muốn nổ tung, người cha lại ung dung bĩnh tĩnh, mặt nở nụ cười ấm áp tựa gió xuân, bế đứa con gái lên trước mặt Mẫn Nhu, rồi mình cũng kề sát lại hỏi:

“Bà xã, em xem con đòi xem này, nó khóc đấy”

Hai mẹ con đồng loạt nghiêng đầu nhìn Lục Thiếu Phàm đang cười tủm tỉm, cúi đầu mắt thấy đứa trẻ ngủ say làm gì muốn khóc. Mẫn Nhu vốn đã giận nay liền quay đầu đi không để ý tới, Đậu Đậu bị phá hỏng kế hoạch nhất quyết không từ bỏ, chỉ Lục Thiếu Phàm cao giọng nói.

“Cô giáo nói với con ba là người đàn ông không phong độ”

Lục Thiếu Phàm lảo đảo một cái, thiếu chút nữa đụng vào thành giường, gương mặt tuấn tủ đỏ bừng, thẹn quá hóa giận trừng mắt nhìn Đậu Đậu, Đậu Đậu sợ quá rụt tay lại, ủy khuất tựa vào người Mẫn Nhu, rụt rè nói:

“Mẹ. cha thật hung dữ, Đậu Đậu sợ lắm”

Cha con tranh giành người yêu tuy thấy nhưng không thể trách, nhưng xét thấy tâm trạng Mẫn Nhu u ám, cho nên sự đồng tình dành cho Lục Thiếu Phàm trong lòng cô cũng sụp đổ, cô cao thấp đánh giá Lục Thiếu Phàm đang xấu hổ, cuối đầu kết luận một câu: “Quả nhiên là người đàn ông không phong độ”

Lục Thiếu Phàm sâu sắc nhắc nhở bản thân rằng, nếu không đoạt lại chủ quyền, Mẫn Nhu sớm muộn cũng trở thành thuộc địa của ai đó đang trốn trong lòng Mẫn Nhu. Anh nháy mắt với Đậu Đậu, khóe miệng cười lạnh, cha ngươi đã từng ăn muối nhiều hơn cả tiểu tử nhà ngươi, muốn đấu à, cũng không nhìn xem thủy tổ là ai”

“Mẹ, tiểu Nhu vừa sinh xong, Đậu Đậu ngồi vậy làm sẽ cô ấy bị thương, mẹ mau ôm Đậu Đậu xuống đi.

Khi Đậu Đậu cất tiếng kháng nghị thì đã bị bà Lục cứng rắn ôm xuống, bà Lục hiển nhiên hiểu suy tính của con trai, nghĩ con mình đã sắp đi nên liền phối hợp.

Mẫn Nhu ngồi trên giường xê dịch rồi lại xê dịch, ánh mắt không hề nhìn lấy Lục Thiếu Phàm, nghĩ đến chuyện anh đi Tây Tạng, Mẫn Nhu liền giận, dù là vì cô cũng không nên hi sinh bản thân như vậy.

“Bà xã, em mau đặt tên đi, con gái em đang chờ này”

Lục Thiếu Phàm nghiêm túc thúc giục không hề có lấy cảm giác áy náy. Khi ánh mắt Mẫn Nhu nghiêng sang thấy Lục Thiếu Phàm đang đưa hai ngón trỏ, cố gắng làm cho đứa con gái mở mắt ra thì thái độ cương ngạnh của cô lại mềm xuống, chỉ vào Đậu Đậu đang ăn bỏng ngô nói:

“Kêu là bỏng ngô đi”

Lục Thiếu Phàm kinh ngạc, không nghĩ Mẫn Nhu lại đặt cái tên như thế, nhìn đứa con gái mình bảo bối mình đã chịu mở mắt ra, anh thầm nghĩ bảo Mẫn Nhu đặt tên là đúng hay sai.

Lục Tranh Vanh nghe Mẫn Nhu đặt tên cũng rất hưng phấn, ánh mắt nhìn sang bên đứa thứ hai không ai thèm quan tâm, liền quở trách Thiếu Phàm, sau đó ôm lấy đứa thứ hai vắt óc suy nghĩ tên.

“Sao vậy, không hay sao?”

Mẫn Nhu mỉm cười nhìn sắc mặt cổ quái của Lục Thiếu Phàm, nụ cười mang theo sự hờn dỗi lại mang theo uy hiếp, Lục Thiếu Phàm yêu chìu vuốt tóc cô, cảm thán nói:

“Hay, bà xã đặt dĩ nhiên hay”

Mẫn Nhu cười rạng rỡ, trong lòng tự suy nghĩ, hay sao? Em nghe lại thấy không ổn lắm, anh đâu có thấy hay, quả là tên đàn ông nói dối.

Nhưng mỗi khi cô nhìn vào đôi mắt tình cảm của Lục Thiếu Phàm, tất cả mọi hỏa khí đều dập tắt, dáng vẻ mèo hoang lại mất đi trở nên dịu dàng. Lục Thiếu Phàm tựa vào cô không hề đẩy ra, dù sắc mặt không có biểu hiện gì khác lạ, nhưng nếp nhăn xuất hiện khi cô cười đã tiết lộ tâm trạng của cô.

Bên này hai vợ chồng đã giảng hòa, bên kia Lục Tranh Vanh đang ôm đứa thứ hai cũng hào hứng tuyên bố.

“Ta quyết định, sau này đứa lớn gọi là Bắp, đứa thứ hai kêu Hoa, hợp lại là hoa bắp”

Sau đó, tiếng khóc ai áon từ phòng bệnh vang ra, hai đứa trẻ như biết được cái tên phong nhã của mình mà kháng nghị.

Trải qua một trận tranh đấu, cha của đứa trẻ cũng thuyết phục được gia gia cố chấp của mình, đem Hoa Hoa phát triển thành Tiểu Đóa, Đậu Đậu thì núp trong lòng mẹ cười khúc khích, Tiểu Đóa bị cha dỗ:

“Tiểu Đóa, con thích tên này không? Cha vất vả lắm mới xin được thái công của con đó”

Nhưng đáng buồn thay Tiểu Đóa càng khóc to, trải qua một thời gian khổ cực, nó cũng nhấc được mí mắt, hai gò má bụ bẫm càng làm cho cặp mắt nhỏ lại phun ra từng dòng lửa nóng, không tiếng động rớt nước mắt.

Nhưng cha mẹ đều nhất trí, Tiểu Đóa vì quá vui mà khóc. Đối với cách giải thích sai lầm này, Tiểu Đóa vừa giận vừa tức, muốn di chuyển tay kháng nghị, nhưng cơ thể yếu ớt đã bị dây thừng trói chặt, kết quả phản kháng không hiệu quả.

Mẫn Nhu vừa sinh đứa nhỏ, hôm sau Mẫn Chí Hải đã tới, một gia đình lớn lại tan tành thành từng mảnh nhỏ quả thật là đả kích lớn, khiến tóc ông một đêm đã bạc trắng, nhìn qua như già đi mười tuổi.

Mẫn Nhu cũng khách sáo khiến Mẫn Chí Hải thở dài, không biết nên nói gì, sau khi hít một hơi. Mẫn Chí Hải cũng nói ra quyết định của mình, ông đưa cho Mẫn Nhu giấy chuyển nhượng 30% cổ phần Mẫn thị.

“Ba già rồi, trải qua rất nhiều chuyện, Mẫn thị giao lại cho con

Nhìn bóng dáng lẻ loi của Mẫn Chí Hải, Mẫn Nhu có chút xót xa. Điều Mẫn Chí Hải muốn bảo vệ là danh vọng và địa vị của Mẫn thị, kết quả rơi vào tay ông lại sa đọa, liệu kết quả như thế có làm ông hối hận vì quyết định năm xưa?

“Cha, hẹn gặp lại”

Nghe Mẫn Nhu nói thế, Mẫn Chí Hải ngẩn ra, nhưng không quay đầu mà mở cửa xoay người rời đi, Mẫn Nhu vẫn có thể thấy được đôi mắt ửng đỏ của ông.

Lâu sau, cô nghe nói Mẫn Chí Hải về hưu sống ở căn biệt thự kế sát gần nơi chôn cất DIệp Thư Khinh. Khi đó cô mới hiểu, Mẫn Chí Hải ông đang dùng phần đời còn lại bồi thường cho mẹ cô, cho đến khi ông chết đi.

Phía trước cửa sổ phòng bệnh, một bóng người mảnh mai đứng im, ngửa đầu nhìn ra xa, máy bay màu trăng bay qua lọt vào mắt cô, càng bay càng xa, cuối cùng chỉ còn là chấm đen nhỏ, lao vút lên tận trời.

Mẫn Nhu thu hồi ánh mắt, kiềm chế cảm xúc cồn cào trong tim, quay về giường. Hôm nay chính là ba ngày sau, như Lục Thiếu Phàm nói, anh cùng các cán bộ khác lên đường đến Tây Tạng nhậm chức.

Mẫn Nhu nằm trên giường, mở tivi, tivi đều đăng tin tức, từng vị lãnh đạo quốc gia lọt vào trong ống kính, ra đón tiếp các cán bộ đi Tây Tạng, tiến hành an ủi.

“Những cán bộ nhậm chức đi Tây Tạng sáng sớm nay đã đến Bắc Kinh, theo nguồn tin cho biết,  một nhóm cán bộ đều điều đi nhậm chức hoặc sang khu Đông đảm nhận những vị trí quan trọng.”

Mẫn Nhu nhếch môi, quay đầu nhìn con gái ngủ say, gương mặt sáng rực một cách khó hiểu.

Ở thành phố A người ta liều sống liều chết, Lục Thiếu Phàm lại từ bỏ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang, trốn tránh đi một năm, lui khỏi trốn gió tanh mưa máu. Một người đàn ông thay đổi như chong chóng, sau một năm ẩn dật quay lại vũ đài chính trị, đón chờ anh sẽ là tương lai sáng chói đến mức nào?

Một tháng sau, sân bay thành phố A, một người con gái xinh đẹp dịu dàng đeo kính to che nửa gương mặt trái xoan, người mặc bộ quần áo đơn giản, áo trắng sơ mi, quần bò màu đen, kéo theo túi hành lý, xuyên qua dòng người lưu tới, hướng về phía nơi lấy vé.

“Đây là vé máy bay của cô”

Nhân viên lễ phép đưa vé máy bay, Mẫn Nhu mỉm cười, nhận lấy, liền nghe giọng nói vui mừng của nhân viên:

“Mùa này đi du lịch Tây Tạng cũng không tệ, chúc Mẫn tiểu thư có chuyến đi vui vẻ”

Mẫn Nhu cũng không tự trách mình sẽ sớm bị nhận ra, dù sao trên chứng minh thư cũng viết tên, hơn nữa lại đeo kính râm che mặt, không khó đoán ra thân thế của cô.

Cô rời khỏi giới giải trí một năm, rời khỏi mắt công chúng, nhưng chuyện phu nhân thị trưởng bị cướp lại rất ồn ào, khiến cho một lần nữa trở thành nhân vật đứng đầu của giới truyền thông giải trí, khó trách người ta vừa liếc mắt đã nhận ra cô.

Mẫn Nhu cũng không kinh ngạc, thân cận gật đầu, mỉm cười cảm ơn, sau đó đi tới khu vực chuẩn bị khởi hành, không để ý âm thanh ồn ào sau lưng.

Những người phía sau chắc chắn đang bàn luận tin về cô, những điều đó cô không quan tâm, cúi đầu nhìn vé máy bay trong tay, mặt cô đượm niềm vui hạnh phúc.

Lục Thiếu Phàm, nếu như em xuất hiện ở đó, anh sẽ mang em đi xem mặt trời mọc chứ?

Cô cúi đầu, nhưng không che đi được niềm hạnh phúc bên môi, hành lý được đưa vào kiểm tra, ánh mắt lơ đãng nhìn xung quanh lại thấy bóng người cao to đứng bên cửa sổ thủy tinh. Từ xa, giống như pho tượng gỗ giữa sóng người, thật rõ ràng nhưng khiến nụ cười của cô cứng lại.

Trong dòng người đông đốc, anh ta đứng đó, vô số người đi xuyên qua nhưng anh ta không hề di chuyển, phảng phất như chờ cô mỉm cười với anh ta.

Mẫn Nhu nhìn bóng người kế sát cửa sổ, không hề xoay người lại mà kéo hành lý lộc cộc đi vào khu hành khách.

Giữa hai người đã có quá nhiều kí ức, đã làm tổn thương nhau rất sâu. Trước kia anh ta chỉ nhìn về trước, bây giờ lại là cô, cô sẽ không quay đầu lại, mà sẽ nhìn thẳng về trước.

Dù là cô hay là Kỷ Mạch Hằng tất cả đều không còn là chính mình. Dù hai người là hai đường chéo cắt nhau, nhưng cũng chỉ có một điểm, ba năm là giao điểm duy nhất của ba người, bỏ qua thì sau này sẽ không còn cơ hội.

Thái độ bình thản, bước chân tự nhiên, Mẫn Nhu thong thả bước đi, mặc cho mình chìm trong dòng người, từ đầu tới cuối không hề quay lại.

 

Author: YingYing

Em không sợ xuống địa ngục... chỉ sợ địa ngục không có anh EM có thể yêu anh, nhưng không thể bắt anh yêu em, giống như em cũng không thể khiến tất cả mọi người trên thế giới yêu mình.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s