Fijian's blog

Lắc lắc mông

[Lục Thiếu Phàm] 103.8

Để lại bình luận

tumblr_m7r974XFMc1r8fqy9o1_1280Chap 103.8

Edit by Fijian

Lúc cô tỉnh lại đã là trưa ngày hôm sau. Bên trong phòng bệnh chỉ có tiếng hít thở yếu ớt, Mẫn Nhu tính ngồi dậy nhưng lại phát hiện bản thân không còn chút sức lực, cả người mềm nhũn chứ đừng nói đến chuyện xuống giường.

Sự đau đớn sau khi sinh con vẫn còn đó, nhưng lúc này Mẫn Nhu muốn nhìn thấy nhất đó là con mình. Sau khi sinh xong cô đã bị ngất chỉ biết đó là đôi long phụng thai.

Dù cơ thể không cử động được, Mẫn Nhu vẫn có thể đảo mắt nhìn quanh. Khi cô đưa mắt nhìn sang bên phải giường thì thấy hai chiếc giường nhỏ dành cho con nít, trong mơ hồ cô có thể nhìn thấy con mình nằm bên trong.

Ngây ra nhìn đứa trẻ nằm rên giường, Mẫn Nhu như  cảm thấy trái tim mình như bị yêu thương lắp đầy, gương mặt hài lòng mỉm cười, nước mắt không tự chủ được chảy dài xuống, đôi mắt ánh lên tình mẫu tử.

Cửa phòng mở ra, Mẫn Nhu hướng mắt ra ngoài cửa, cô thấy Lục Thiếu Phàm đi vào, tay áo trắng sắn lên tới khuỷu tay, trong tay cầm bình giữ nhiệt.

“Em tỉnh rồi sao?”

Mẫn Nhu nhìn vào đôi mắt không thể che giấu đi niềm vui của Lục Thiếu Phàm, cô gật đầu chưa kịp nói gì,  nụ cười của Lục Thiếu Phàm lại phản phất một nỗi lo khi thấy nước mắt lưu lại trên mặt cô.

Ngón tay thon dài giúp cô lau đi nước mắt, đôi môi ấm áp dừng lại trên hàng mi như cánh bướm của cô, cảm giác yên tâm lan tỏa khắp người.

“Còn đau lắm không, để anh gọi bác sĩ tới?”

Mẫn Nhu thỏa mãn ngẩng đầu, hai má cọ nhẹ vào cằm dưới Lục Thiếu Phàm, hai tay vòng lấy cổ anh, cô dịu dàng nói, sợ sẽ đánh thức hai đứa trẻ:

“Không đau nữa, em cảm thấy rất vui, thiếu Phàm, em muốn nhìn con chúng ta”

Lục Thiếu Phàm thấy nụ cười lúm đồng tiền của Mẫn Nhu mới dám tin cô hoàn toàn không sao, nhẹ nhàng đi tới bên giường trẻ em ôm lấy đứa nhỏ.

“Đứa trẻ này là chị, em biết không, vừa mới sinh ra đã mở mắt còn cười với bác sĩ nữa, ai cũng kêu nó giống mẹ, quả là một mỹ nhân.’

Mẫn Nhu cẩn thận đón lấy đứa trẻ từ tay Lục Thiếu Phàm, xem xét tỉ mỉ, không bỏ qua một chút, bàn tay nho nhỏ, gương mặt trắng trẻo miệng hồng chu ra, ôm nó trong tay, Mẫn Nhu cảm thấy đứa trẻ không hề nặng, tựa như là quá nhỏ.

Nhận thấy được sự bất mãn của Mẫn Nhu, Lục Thiếu Phàm lắc nhẹ đầu, đem đứa thứ hai ôm sang, ngồi xuống giường, đưa đến trước mặt Mẫn Nhu, giải thích.

“Đừng lo lắng, nặng tới 4kg, nhìn xem con bụ bẫm chưa này”

Mẫn Nhu nhìn đứa thứ hai, vừa nhìn liền biết nó khá nặng kí, mặt tròn trịa trắng noãn, long mi thưa thớt, hai mắt nhắm nghiền, miệng chum chím lâu lâu lại cử động nhưng không hề thức giấc, cằm tròn trịa như hình ảnh thu nhỏ của đức phật.

“Đứa thứ hai vừa sinh ra đã đái dầm lên người bác sĩ. Lúc bác sĩ ra khỏi phòng sinh vẻ mặt nghiêm trọng làm mẹ và gia gia tưởng có chuyện không hay, nếu y tá không giải thích sợ là phòng sinh bị làm đến long trời lở đất”

Ngeh Lục Thiếu Phàm kể lại những chuyện hài hước xảy ra, Mẫn Nhu vui mừng ôm đứa con gái vào lòng, đứa con gái như cảm nhận được tình yêu của mẹ liền hí mắt, lòng đen chuyển động, mỉm cười với Mẫn Nhu.

“Thiếu Phàm, anh xem, con nó cười với em này”

Lục Thiếu Phàm thỏa mãn ánh mắt cưng chìu nhìn gương mặt ửng hồng của Mẫn Nhu, niềm vui do được làm mẹ khiến cô càng thêm đằm thắm xinh đẹp. Mẫn Nhu để ý tới ánh mắt dịu dàng của Lục Thiếu Phàm, bối rối mặt đỏ lên, cố đánh trống lảng nói.

“Em muốn xem đứa thứ hai, anh đưa em”

Nói xong, không đợi Lục Thiếu Phàm đưa sang cô đã vội cướp lấy đứa trẻ, mượn cớ này hóa giải sự ngượng ngùng. Ý cười trên mặt Lục Thiếu Phàm càng sâu nhưng vẫn không vạch trần sự xấu hổ của cô.

Mẫn Nhu kiềm chế cảm xúc kích động, cô để đứa thứ hai trên tay, đầu ngón tay xoa xoa hai gò má mập mạp của đứa trẻ, mắt cong lên như nửa vầng trăng.
Đây là con của cô, là kết tinh tình yêu của cô và Lục Thiếu Phàm.

Lúc này, Mẫn Nhu cảm thấy được cuộc sống thật tốt đẹp, cô muốn xem con mình trưởng thành thế nào, cô vui tới mức không nói nên lời.

Nhưng dù Mẫn Nhu trêu chọc thế nào đứa trẻ vẫn như băng sơn sắc mặt không hề thay đổi. Mẫn Nhu im lặng, ngẩng đầu hỏi Lục Thiếu Phàm chuyện gì xảy ra. Lục Thiếu Phàm cười buồn nhìn vợ mình lầu bầu khi thấy con trai không mở mắt nói:

“Có phải là mập quá nên không mở mắt được chăng, chắc là vậy quá?”

Mẫn Nhu nhếch môi, nhìn đứa trẻ khỏe mạnh kháu khỉnh, trong âm thầm tính toán sau này phải bảo nó giảm cân, duy trì một cơ thể khỏe mạnh.

Song bào thai quang vinh ra đời, Lục Thiếu Phàm đã được bổ nhiệm làm vú em, xử lý chuyện ăn uống và vệ sinh của hai đứa nhỏ.

Buổi chiều, Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm dùng cơm trưa, dì Mai và tiểu Trần tới mang theo đồ trẻ con cùng mấy túi tã, cộng thêm một số ít tạp chí đĩa nhạc nhẹ chuyên dùng cho trẻ con, nhìn vẻ mặt ngây thơ phấn nộn của hai đứa trẻ, dì Mai thầm nói.

“Mấy đứa trẻ này mới sinh được có một ngày mà đã sung sướng như vậy”

Lục Thiếu Phàm làm sữa bột xem như thuận buồm xuôi gió, cho bao nhiêu nước vào sữa anh cũng có thể thuần thục nói.

Mẫn Nhu nhìn Lục Thiếu Phàm chăm chú thử độ nóng của nước, dáng vẻ tỉ mỉ này cô đã từng nhìn thấy khi anh làm việc. Hôm nay, anh lại dùng thái độ đó chăm sóc con mình, môi nở nụ cười ngọt ngào.

Tin Mẫn Nhu sinh con đã lan truyền khắp nơi, nhưng vì Lục Thiếu Phàm kiên trì nên phòng bệnh vẫn duy trì sự yên bình, không ai tới thăm. Ban đêm, Lục Tranh Vanh tới chưa vào cửa đã nghe tiếng.

“Mau vào đi, hai đứa nhỏ thật sự rất dễ thương, giống như từ một khuôn đúc ra vậy”

Cửa phòng bị đẩy vào, cô nghe thấy giọng nói tự đắc của Lục Tranh Vanh, gương mặt nghiêm nghị làn da ngăm đen nở nụ cười khoa trương, theo sau là ông Thẩm và vợ chồng Diệp Vân Thao.

“Gia gia, Thẩm gia gia, cậu mợ”

Lục Thiếu Phàm đi lấy nước, trong phòng bệnh chỉ có Mẫn Nhu và dì Mai. Dì Mai thì đang trong nhà vệ sinh thay tã, thấy có người đến Mẫn Nhu vội vã để quả táo đang ăn dỡ xuống, lễ phép chào hỏi, tính kêu Dì Mai tiếp đãi thì bà Diệp ngăn lại:

“Tiểu Nhu, sao lại khách sáo như vậy, con nghỉ ngơi đi, cậu mợ cũng nhàn rỗi không có việc gì nên đến xem hai đứa nhỏ, đúng rồi hai đứa đâu?”

“Ở đâu?”

Mẫn Nhu cười chỉ tay vào nôi bên cạnh giường,  Lục Tranh Vanh rống to như vậy không nghĩ tới hai đứa trẻ vẫn ngủ không hề sợ sét đánh, không khóc không nháo, Lục Tranh Vanh đi tới bên chiếc giường nhỏ, tay ôm lấy đứa trẻ thứ hai đang say ngủ

“Nhìn đứa thứ hai này, dáng vẻ thật có tinh thần, lông mày này mắt này rất có thần khí, sau này lớn linh sẽ là vị tướng quân tài năng.

Gương mặt Lục Tranh Vanh không hề có dấu hiệu tức giận, ông đắc ý bế đứa trẻ sang cho Thẩm gia gia và Diệp Vân Thao xem mặt, không hề để ý mắt hai người đó đang giật giật, ngay cả Mẫn Nhu cũng cảm thấy ngượng, đứa trẻ là con mình mở mắt còn không thần, có tinh thần hay không vừa nhìn là biết.

Lục Tranh Vanh cười to đem đứa thứ hai sang cho bà Diệp, rồi lấy lại đứa thứ nhất từ tay bà, chỉ vào gương mặt nhỏ nhắn cười nở hoa của nó, ông cười rất vui vẻ, kiêu ngạo đứng thẳng lưng.

“Bộ dạng rất giống ta, sau này chắc chắn là quân nhất chi hoa.

Xem ra ý tứ lão gia tử là muốn cho hai đứa chắt của mình trong tương lai sẽ mặc quân trang?

Quân nhất chi hoa hay không vẫn chưa chắc, nhưng nửa câu đầu Lục Tranh Vanh chẳng qua phóng đại, thế mà Mẫn Nhu lại quan sát gương mặt đen hung thần ác sát của ông, nhìn qua đứa trẻ trắng trẻo, trong lòng thầm than, khuê nữ của cô sau này trở thành phiên bản nữ của Lục Tranh Vanh thì làm sao?

Lục Tranh Vanh đang cao hứng không để ý tới nét mặt xấu hổ của người khác. Dù sao trong mắt ông, đứa trẻ Lục gia thì nên giống ông, từ khi sinh được đầu tiên trong đầu ông luôn quán triệt suy nghĩ đó, vì vậy chỉ cần người ngoài nhắc tới con cháu Lục gia, Lục Tranh Vanh sẽ”khiêm tốn” nói:

“Đứa bé này dáng dấp không tệ, giống ta”

Đối phương trầm mặc 5 giây, sau đó mỉm cười tán dương cháu gia gia có tài thế nào, nhưng tuyệt nhiên không đề cập đến diện mạo vì Lục lão tham mưu trưởng vẫn tiên con cháu Lục gia là phiên bản của ông, cho nên cũng không cảm thấy có gì không ổn.

Trong phòng bệnh ngoại trừ Thẩm lão, những người còn lại đều là vãn bối, nên giữ thái độ tôn kính trưởng bối, tự nhiên không phủ quyết thuyết pháp của Lục Tranh Vanh.

Dĩ nhiên có người nghe Lục Tranh Vanh nói thế tự kỉ biến thành khích lệ, bình tĩnh không nổi nữa, vì dụ như, ông Thẩm đưa mắt nhìn hai đứa trẻ, sau đó nhướng đuôi mắt nhìn Lục Tranh Vanh, cười hiền lành với Mẫn Nhu.

“Tiểu Nhu a, đứa nhỏ thật đáng yêu, sáng nay Lục lão đầu ở trong quân ngũ khoe với mọi người hai đứa trẻ do cháu dâu mới sinh giống ông ấy như đúc, lúc đó ông cảm thấy rất lo, nhưng giờ nhìn tận mắt rồi, cảm thấy thật yên lòng!”

Mẫn Nhu cố nén cười, Diệp Vân Thao vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng đáy mắt cũng đầy ý cười, bà Diệp cười xì một tiếng.

Chỉ có Lục lão tham mưu vẫn tự mãn chưa rõ mọi chuyện, nghe ông Thẩm nói xong liền gầm gừ, vỗ nhẹ đứa chắt: “Tất nhiên, là chắt của ta….”

Đột Nhiên Lục Tranh Vanh phản ứng lại giận đến bốc hỏa, ông Thẩm này rõ ràng đang xiên xỏ mình.

Vừa định phát huy tiếng gầm sư tử của mình, ông Thẩm “hư một tiếng chỉ đứa nhỏ đang ngủ trong lòng, giáo huấn nói:

“Im lặng một chút, đứa trẻ đang ngủ, đừng có dùng cách ông đối phó với cấp dưới áp dụng lên đứa nhỏ, coi chừng dọa chết nó”

Lục Tranh Vanh ngậm bồ hòn làm ngọc, nhưng không cách nào nuốt vào bụng, ai bảo đứa trẻ là chắt của ông ông ấm ức giao đứa trẻ cho Diệp Vạn Thao rồi kéo ông Thẩm ra ngoài, miệng hung dữ nói:

“Còn tưởng rằng lão thật lòng đến thăm đứa nhỏ, không nghĩ tới ông lại mưu mô như vậy”

 

Bên trong phòng bệnh yên tĩnh lại, mắt thấy Lục Tranh Vanh lui ra ngoài, Mẫn Nhu mới bật cười, bà DIệp cũng cười lắc đầu, ôm đứa thứ hai đang ngáp dài,, xem  vẻ mặt nghiêm túc của Diệp Vân Thao đang cố gắng trêu đứa lớn, bà chỉ tay vào đứa thứ hai nói:

“Tiểu Nhu, đứa nhỏ này thật ngoan, về sau chăm sóc nó sẽ dễ dàng”

Tiểu Nhu ngại ngùng ho một tiếng, trong lòng nghĩ đứa thứ hai không hề ngoan. Đứa trẻ này lúc nào cũng ăn, Lục Thiếu Phàm pha sữa bột cũng không kịp với tốc độ ăn của nó, kết quả ban công phơi đầy tã.

Nhưng người không biết nội tình cũng cảm thấy đó là do đứa lớn gây ra, kết quả khi tới ngày thứ hai, đứa lớn làm bia đỡ đạn cho đứa út cũng mê hoặc được mọi người.

Lục Thiếu Phàm lấy nước về thấy vợ chồng Diệp Vân Thao ở đây, liền nhiệt tình chiêu đãi, chỉ hai tiếng cậu mợ đã khiến bà Diệp cười híp mắt. Diệp Vân Thao tới đây không chỉ đơn giản thăm Mẫn Nhu, không lâu sau liền gọi Lục Thiếu Phàm ra ngoài để bà Diệp chăm sóc Mẫn Nhu.

Bà Diệp đã từng sinh con nên chuyện giáo dục trẻ con rất có kinh nghiệm, Mẫn Nhu cũng nhân cơ hội thỉnh giáo, khi Lục Thiếu Phàm quay về thì phòng bệnh vang lên tiếng cười của phụ nữ.

 

Author: YingYing

Em không sợ xuống địa ngục... chỉ sợ địa ngục không có anh EM có thể yêu anh, nhưng không thể bắt anh yêu em, giống như em cũng không thể khiến tất cả mọi người trên thế giới yêu mình.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s