Fijian's blog

Lắc lắc mông

[Lục Thiếu Phàm, em yêu anh] Chap103.6

Để lại bình luận

tumblr_m6acc6SUav1rsyvcvo1_500Chap 103.6

Edit by Fijian

Lục Thiếu Phàm bị bãi nhiệm chức thị trưởng thì sự ảnh hưởng của anh cũng mất dần. Khi anh đi ra khỏi văn phòng, rất ít ánh mắt nhìn theo, đa số các cán bộ cơ quan đều vội vàng đề cử vị thị trưởng mới.

“Lục thị trưởng, công văn phê duyệt đã được gởi xuống.

Lúc đi tới dòng người thưa thớt, thư kí Triệu dừng lại lấy văn kiện từ trong cặp ra cung kính đưa cho Lục Thiếu Phàm.

Lục Thiếu Phàm tiếp nhận, xem sơ qua một lần, rồi cười cảm ơn thư kí Triệu. Sau đó, anh nói lời tạm biệt liền vội vã rời đi, thư kí Triệu lại gọi anh, nhìn dáng vẻ muốn nói lại không dám nói của cô ấy, Lục Thiếu Phàm chỉ mỉm cười:

“Sau khi đến thành phố C ráng chăm chỉ làm việc”

Thư Kí Triệu nói không nên lời, Lục Thiếu Phàm dường như đã biết trước mình sẽ bị bãi nhiệm nên đã chuẩn bị rất chu đáo mọi việc, ví dụ như, mấy tháng trước đã tiến cử cô đến là thư kí thị trưởng ở thành phố C, ví dụ như che giấu viện binh.

Những lời nói muốn cảm ơn chỉ còn lại tiếng cảm ơn, Lục Thiếu Phàm vỗ vỗ vai cô, không nói thêm. Cô đã làm thư kí của anh từ khi anh làm bí thư tỉnh ủy, lần này thư kí Triệu sợ rằng bí thư Diệp sẽ giáo huấn Lục thị trưởng một phen.

“Bí thư Diệp… Lục… tiên sinh tới.

Thư Kí tính gọi là Lục thị trưởng nhưng nhận ra bây giờ không còn như xưa. Để tránh tai vách mạch rừng, thư kí đành đổi thành Lục tiên sinh, Lục Thiếu Phàm cũng không quan tâm, gật đầu nhìn thư kí chuẩn bị rời đi, sau đó đi về phía cửa sổ đứng song song với Diệp Vân Thao.

Diệp Vân Thao ở trong cuộc họp không đưa ra bất cứ quan điểm gì, với quan hệ của ông và Lục Thiếu Phàm, im lặng là cách làm sáng suốt nhất. Đây là thời điểm hết sức nhạy cảm, mỗi lời nói hành động của ông đều có vô số ánh mắt nhìn vào.

Diệp Vân Thao âm thầm quan sát thái độ bình thản của Lục Thiếu Phàm, không nhắc tới việc bị bãi nhiệm, mà thở dài:

“Cháu đã đưa ra quyết định này, cậu cũng không muốn nói nhiều. Tiểu Nhu vẫn ở đó, cháu cũng đừng quên giải thích với nó, đừng để nó tự trách mình làm cản trở cháu. Hơn nữa, Tiểu Nhu đang mang thai,  lo lắng nhiều cũng không tốt”

Lục Thiếu Phàm gật đầu, giống như nhớ tới người vợ xinh đẹp trong nhà mình, đôi mắt từ từ trở nên dịu dàng, khóe miệng cũng nở nụ cười.

“Cháu biết rồi, thưa cậu”

Một tiếng cậu rất nhẹ nhưng đủ để Diệp Vân Thao nghe thấy, ông xoay người đặt tay lên vai Lục Thiếu Phàm, coi trọng nói:

“ Tiểu tử, một năm sau trở về hãy thực hiện kế hoạch lớn hơn

Lục Thiếu Phàm khiêm tốn cười nhẹ, không nói gì nhiều, lòng tin đã sớm xuất hiện trong tim. Khi anh về nhà thì Mẫn Nhu đang ngồi trong phòng khách, vừa nghe nhạc vừa đọc sách.

Mẫn Nhu cảm thấy có người nào đó đang nhìn mình liền ngẩng đầu lên, đập vào mắt là ánh mắt thâm tình đầy quan tâm của Lục Thiếu Phàm. Bốn mắt nhìn nhau, cô khẽ ngẩn người, gương mặt nhỏ trở nên ửng hồng rồi cười vui vẻ.

Hôm nay, sao anh lại về sớm như vậy?”

 Mẫn Nhu đưa mắt nhìn đồng hồ, Lục Thiếu Phàm hình như về sớm hơn tới một tiếng, tin tức trong giới chính trị lan truyền đi rất nhanh, nhưng cô lại không biết Lục Thiếu Phàm bị bãi nhiệm, rõ ràng có người cố tình che giấu.

Lục Thiếu Phàm không trả lời thật ngay, anh chỉ nhếch miệng cười, để cặp công văn xuống, đi tới bên ghế sofa, ngồi xuống cầm lấy cuốn sách trong tay cô, là tạp chí trang phục cho trẻ con.

“Anh thấy cái này thế nào, con chúng ta sẽ ra đời vào tháng chín, đến lúc đó mặc cái này là hợp nhất”

Mẫn Nhu tựa vào ngực Lục Thiếu Phàm, cô có thể nhận thấy lồng ngực chắc chắn của anh. Nó mang đến cho cô cảm giác an toàn, cũng làm  Lục Thiếu Phàm anh mãn nguyện vì trong tay anh là một người vợ nhỏ dịu dàng cần được bảo vệ không phải loại phụ nữ háo thắng thích tranh đua.

Lục Thiếu Phàm phóng tầm mắt nhìn quanh khắp nhà nhưng chưa từng rời khỏi Mẫn Nhu, nghe giọng nói ngọt ngào của cô, long mi dài khẽ rung, liếc mắt nhìn bộ đồ màu hồng trên tạp chí, còn có thể hai cái tai thỏ nhìn rất đáng yêu.

Mẫn Nhu cũng không thật sự hỏi ý Lục Thiếu Phàm, cô chỉ muốn chia sẻ sở thích của mình với anh, bàn tay mềm mai cầm lấy tay Lục Thiếu Phàm, khiến cho tâm trạng anh cũng trở nên thoải mái hon, nhìn vẻ mặt hạnh phúc của Mẫn Nhu, gương mặt tuấn tú tỏa sáng như vầng trang.

“Nhìn bộ quần áo cho cả gia đình này, chờ con được một tuổi, chúng ta mua một bộ, đến lúc đó chúng ta sẽ mặc giống nhau?”

Mẫn Nhu lơ đãng quay đầu, thấy ánh mắt hạnh phúc của Lục Thiếu Phàm, tâm trạng của cô cũng tốt lên, cô càng tựa sát vào, tay ôm lấy anh, bên tai là tiếng nhạc du dương, chớp chớp mắt , thích thú nói:

“Khi nào anh rãnh chúng ta đi chơi xuân đi”

Chơi xuân không phải là do Mẫn Nhu đột xuất nghĩ ra, mấy ngày nay Đậu Đậu la hét muốn cùng cha và mẹ xúc tiến tình cảm, cô lại ở nhà nhàn hạ không có việc gì cũng muốn ra ngoài hít thở không khí. Nhưng Lục Thiếu Phàm lại bận việc nên cơ hội để chơi xuân rất nhỏ.

Nhưng Lục Thiếu Phàm lại đồng ý không hề nghĩ ngợi, cô kinh ngạc nhìn anh, người phía sau cũng mỉm cười nhìn cô, rồi đưa mắt nhìn trang phục trẻ em trên tạp chí, tùy ý nói:

“Hôm nay, anh đã bị bãi nhiệm chức thị trưởng”

Mẫn Nhu ngẩn ra, đầu óc bắt đầu vận hành suy nghĩ, nụ cười ngưng đọng, nhìn Lục Thiếu Phàm chờ anh giải thích.

Lục Thiếu Phàm đưa mắt nhìn Mẫn Nhu, nụ cười ôn hòa dừng trong mắt cô, cười đến vô tâm cô phế, đương sự cũng không hề nhận thức nó lại càng cười tươi hơn:

“Cho nên, chỉ cần trời không mưa, ngày nào chúng ta cũng có thể chơi xuân”

Mẫn Nhu không thể nhìn thấu cảm xúc thật của Lục Thiếu Phàm sau nụ cười, anh để ngón tay lên mi tâm đang nhăn lại của cô, sau đó hôn lên trán cô.

“Chỉ là bị bãi chức thôi, không phải là ngưng hẳn kiếp sống chính trị, em đừng quá lo như vậy”

Thấy ánh mắt đầy mãn nguyện và tự tin của Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu bất giác thả lỏng, để cuốn tạp chí trên  đầu gối sang ghế sofa, tay ôm lấy vai Lục Thiếu Phàm, vỗ nhẹ nói:

“Đừng buồn, mười tám năm sau anh vẫn là một hảo hắn”

Lục Thiếu Phàm nghe lời an ủi của Mẫn Nhu đột nhiên cảm thấy dở khóc dở cười, anh ranh mãnh cong môi cười, sau đó đẩy Mẫn Nhu ra tạo thành khoảng cách, ánh mắt sáng rực chiếu trên đôi môi đỏ tươi của cô.

“Nếu như muốn an ủi anh thì nên dùng hành động thực tế”

Mẫn Nhu mở to mắt, cô chỉ muốn đánh ăn một cái nhưng nhìn đôi mắt chăm chú đầy mong ngóng kia, cô lại thiếu tự chủ từ từ tựa sát vào, nhắm mắt, chạm vào môi cô là một mùi sữa khác hẳn trước đây,

Mẫn Nhu mở to mắt, đập vào mắt cô là cái đầu nấm tròn, cụp mắt xuống lại thấy vẻ mặt ngạc nhiên đầy hưởng thụ của Đậu Đậu, cô kinh hãi đẩy thằng bé ra mới thấy Đậu Đậu đang mím môi, nhắm mắt, kéo cổ dài ra.

Ý thức được người mình vừa hôn là ai, Mẫn Nhu bối rối hai gò má ửng đỏ, phía sau Đậu Đậu cũng có tiếng đàn ông giận gầm lên.

“Sao lại xuất hiện cái đầu nấm thế này!”

Chuyện Lục Thiếu Phàm bị bãi chức, Lục gia cũng không mất mát gì. Lục Tranh Vanh sau khi nghe tin này chỉ đưa ra một câu tóm lại: Trái đất không ngừng quay, cuộc sống vẫn tiếp tục, bãi chức thì có là gì, nếu không thể gánh được nữa thì quay về bước ban đầu đi bộ đội.”

Ý tưởng đó của Lục Tranh Vanh bị bà Lục phản đối,  ví dụ như Lục Thiếu Phong bị bãi chức, bà tuyệt đối cũng không muốn con mình đi làm bộ đội đặc chủng, chịu đựng cuộc sống chém giết cho nên đề nghị đi ra ngoài biển làm buôn bán

Đậu Đậu nghe nói cha mình bị thất nghiệp, hai mắt rưng rưng, ngã xuống ghế sopha, khóc không ra nước mắt, bởi vì trong đầu thằng bé cho rằng cha nó sẽ chiếm lấy mẹ nó!

Nhiệm kỳ mới của thành phố A tiếng hành hừng hực khí thế, cũng tạo nên không ít lời đồng đại. Vì Lục Thiếu Phàm vừa bị bãi chức, cho nên Lục gia không nằm trong danh sách bị tìm hiểu của giới truyền thông, chỉ ngồi xem kết quả chính trị thay máu này.

Bụng Mẫn Nhu cũng to dần lên, đến tháng thứ tám thì động tác cũng cô cũng trở nên chậm chạp, theo lời Đậu Đậu nói mẹ nó đã biến thành dây anten bảo bảo, nếu có thể chen vào hai cây gậy thì tốt.

Vị thị trưởng sau khi bị bãi chức thì trở thành người chồng mô phạm. Khi Lục Thiếu Phàm rút khỏi vũ đài chính trị, anh liền chuyển mình trở thành đối tượng nghiên cứu của giới truyền thông.

Một chính trị gia vang dội lại trở thành khách quen của khu chợ, không chê bẩn, chịu được mùi tanh tưởi của chợ. Mỗi sáng sớm đều mang theo bình giữ nhiệt tới cửa hàng bánh bao nổi tiếng, gia nhập đội ngũ xếp hàng chờ đợi chỉ vì muốn mang về cho vợ mình bữa sáng cô thích ăn nhất.

Đám phóng viên không sợ chết vặn Lục Thiếu Phàm đang vội vã đi mua bánh bao, một bên chặn đường một bên cầm bút nhanh chóng ghi chép, miệng liên tục hỏi.  Mặt Lục Thiếu Phàm lúc nãy cũng tối đen như vĩ tiên sinh bán bánh bao phát hiện trước cửa tiệm có nhiều người tụ tập.

Theo sự chứng kiến của mọi người, anh chàng đẹp trai mỗi ngày đúng giờ đếu tới mua bánh bao, mặt đen như đáy nồi, nhưng những kẻ không biết sống chết lại dám cản đường gây sự, cuối cùng anh chàng đẹp trai trong mắt mấy cô gái giận dữ quật ngã đám phóng viên xuống đường.

Dùng tốc độ nhanh nhất chen vào hàng dài người đang xếp hàng, gương mặt anh tuấn lộ vẻ lo lắng. Lúc trước cửa chợ tập trung càng nhiều phóng viên thì Lục Thiếu Phàm lạnh mặt, nói vài câu với họ rồi hai tay trống trơn đi về phía xe

Ngày hôm sau, trước cửa đại viện, hai vị cảnh vệ đề cao cảnh giác, súng trong tay cũng nắm chặt, hai mắt nhìn bốn phía thấy dân chúng hành tung quỷ dị thường hai nhìn lén vào trong đại viện, trong tay còn cầm túi đựng bánh bao nóng hổi.

Mùi bánh bao nóng hổi bốc lên khiến cho cảnh vệ đang đói bụng cũng chịu dày vò, từ nay về sau mỗi khi nói đến bánh bao là biến sắc, cơn ác mộng sáng sớm không cách nào biến mất.

Về phần Lục thiếu gia đã nói gì với đám phóng viên tựa lang sói đó thì nó đã trở thành bí mật trong lòng mỗi vị phóng viên.

Hiệu ứng của Lục Thiếu Phàm không chỉ thể hiện trong việc mua bánh bao mà còn làm cho chương trình chăm sóc sức khỏe phụ nữ mang thai càng phát triển. Bên trong học chen chúc phụ nữ mang thai, một tên đàn ông không để ý những cái nhìn tham lam ở xung quanh, vẻ mặt nghiêm túc ghi chép, thỉnh thoảng nhìn chằm chằm cô giáo đang giảng qua làm ra vẻ suy tư, kết quả cô giáo có tài ăn nói rất cao bỗng biến thành cà lăm, mặt đỏ bừng, môi mấp máy..

Dĩ nhiên trình độ gây họa của vợ chồng này không dừng lại ở đó, Mẫn Nhu dù mang thai, ngoại trừ bụng không ngừng to lên thì vóc người không hề thay đổi, vẫn duy trì dáng mảnh mai của lúc còn là thiếu nữ.

Khi Mẫn Nhu xuất hiện ở phòng Yoga thực hiện từng động tác ưu nhã, thì bên ngoài hành lang phòng học cũng bị tắc nghẽn. Trên mặt kính thủy tinh trong suốt cũng xuất hiện mấy chục dấu vân tay khác nhau, nếu thông báo thu nhập dấu vân tay, nhất định khoa trưởng sẽ cảm ơn, cảm ơn người mẹ xinh đẹp đã tạo ra cống hiến lớn cho kho dấu vân tay.

Chỉ vậy trong mấy tháng ngắn ngủi, những người chuẩn bị làm mẹ mong muốn gặp được người cha chuẩn mực, từ phụ nữ có thai họ thăng cức lên làm oán phụ, trách trời không công bằng. Cùng lúc đó, một nửa người chuẩn bị làm cha đi tới phòng Yoga gặp người mẹ xinh đẹp kia cũng trở thành oán phu của thành phố A, với số lượng chỉ có thể dẫn đầu cả nước chứ không thấp hơn.

Ngồi trên xe, hai vợ chồng đều hắt hơi, khó hiểu nhìn nhau, chẳng lẽ bị cảm?

 

Author: YingYing

Em không sợ xuống địa ngục... chỉ sợ địa ngục không có anh EM có thể yêu anh, nhưng không thể bắt anh yêu em, giống như em cũng không thể khiến tất cả mọi người trên thế giới yêu mình.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s