Fijian's blog

Lắc lắc mông

[Lục Thiếu Phàm, em yêu anh] Chap 103.4

Để lại bình luận

tumblr_m5h89twdOW1qhurlto1_400

Chap 103.4

Edit by Fijian

Sau khi chào tạm biệt Kỷ Nguyệt Hân, Mẫn Nhu chưa về giường nghỉ ngơi ngay mà gọi số điện thoại người khác:

“Cho tôi một vé tới Dĩnh Giang vào ngày mai, cảm ơn”

Mỗi ngày Mẫn Nhu đều gọi điện cho Lục Thiếu Phàm, hai người đều ân cần thăm hỏi đối phương, Lục Thiếu Phàm cũng nhắc tới một vài chuyện xảy ra ở thành phố A nhưng không đề cập đến vụ án bắt cóc. Anh không biết rằng trước phiên tòa một ngày, người bên kia điện thoại đã về tới thành phố A.

Trên đầu mặt báo, thông tin liền thu hút người xem “Thị trưởng vì vợ mình mà tức giận, phái cấp dưới bắt cóc thiên kim nhà giàu để trả thù, vụ án bắt cóc này sẽ được mở phiên tòa vào ngày mai….”

Hai ngày trước, Mẫn Nhu im lặng quay về thành phố A, cô không để cho ai biết, vì che dấu tai mắt mọi người nên cô im lặng ở trọ trong một khác sạn.

Sự hỗn loạn ở thành phố A vượt ra ngoài dự đoán của cô, trên TV tùy tiện chiếu tin tức cũng sẽ thấy một ít thông tin về vụ bắc cóc, vụ án lần này dính tới nhiều người nên đám phóng viên tìm cách moi móc thông tin

Mấy hôm nay, Mẫn Nhu cũng may mắn được tham gia các cuộc họp báo, nhân vật chính dĩ Mẫn Tiệp dĩ nhiên vẫn còn ở trong trại giam, nên đối tượng phỏng vấn dĩ nhiên là Lục Thiếu Phàm, mặc dù Mẫn Tiệp không ra mặt, thì cái gọi là đấu tranh vì chính nghĩa công khai cũng đạt được hiệu quả mong muốn.

Trong cuộc họp báo, đám phóng viên công khai chỉ thẳng tên Lục Thiếu Phàm, đưa ra vấn đề rất sắc bén, giọng nói ép buộc ám chỉ họ không thể tha thứ cho Lục Thiếu Phàm ức hiếp dân chúng, vụ án bắt cóc này vẫn chưa thu nhập đủ chứng cứ nhưng thông qua giới truyền thông nó lại trở thành điều hiển nhiên.

Từng tờ báo ngày nay qua ngày khác đều cập nhật thông tin liên tục, Mẫn Nhu nhíu mắt nhìn tờ báo bị cô cuộn tròn nét vào thùng rác, nhìn màn hình tivi mắt nhíu lại, ánh mắt lạnh lẽo cầm lấy điện thoại trên đầu tủ.

“Luật sư Mộc, xin lỗi vì đã trễ thế này mà còn quấy rầy anh, tôi muốn biết đối với vụ kiện ngày mai anh sẽ xử lý ra sao?”

Mẫn Nhu không nói rõ là chuyện gì nhưng cả hai đều là người thông minh, nhất là với một luật sư bào chữa năng lực phản ứng đều cao hơn người khác, làm sao không đoán ra ý Mẫn Nhu.

“Lục phu nhân xin yên tâm, tôi nhất định sẽ cho cô một kết quả hài lòng!”

Tâm trạng đang xấu đi của Mẫn Nhu vì những lời của Mộc Tư Vũ mà tiêu tan mấy phần, tính nói cảm ơn thì Mộc Tư Vũ cười giỡn nói:

“Cô và chồng cô thật là tâm linh tương thông, buổi chiều lúc thảo luận về phiên tòa ngày mai chồng cô còn ám chỉ  tôi tới, bây giờ cô lại gọi tới, yên tâm, tôi sẽ khiến cho lời tố cáo của Mẫn Tiệp được phơi bày, ngày mai tất cả sẽ được truyền đạt tới quan tòa”

Nhắc tới tên Lục Thiếu Phàm, lòng Mẫn Nhu liền thắt lại, cô dần dần bình tĩnh khôi phục tiết tấu ban đầu, bên kia Mộc Tư Vũ đột nhiên nói:

“Lục phu nhân theo quan sát của tôi, Lục tiên sinh thật sự rất yêu cô, không uống phí cô lại hao tâm vì tiên sinh như vậy. Xử lý xong phiên tòa ngày mai tôi sẽ về Dĩnh Giang, vì vậy tôi chúc hai người hạnh phúc”

“Cảm ơn”

Đây là  người thứ mấy nói với cô câu này, Lục Thiếu Phàm yêu cô, Mẫn Nhu đã không còn nhớ rõ, cô xoa nhẹ trái tim đang đập bên trong gương mặt khẽ mỉm cười, chúng ta sẽ luôn ở bên nhau, Thiếu Phàm!

Phiên tòa xử lần này thu hút nhiều sự chú ý, bên  tòa án cũng quyết định thẩm vấn công khai, các vị thẩm phán  cũng đề cao tính chính trực, tăng cường kiểm tra tính chính xác của vụ án. Chính vì thế, bên ngoài tòa án ngày hôm đó rất hỗn loạn, mấy trăm người muốn vào dự thính, cuối cùng không thể không huy động cảnh sát bảo trì an ninh.

Khi một chiếc xe màu đen dừng lại thì đám kí giả liền tiến tới, chen chúc đẩy nhau, tay duỗi ra, khi tài xế vừa mở cửa xe thì bắt đầu đặt câu hỏi.

“Thị trưởng Lục, đối với việc anh bị tố cao chủ mưu chuỗi vụ án bắt cóc này anh vẫn không hề lên tiếng khẳng định là vì có tật giật mình hay tin rằng sự thật luôn tồn tại tronbg mỗi người?”

“Thị trưởng lục, nguyên cáo là chị của vợ anh, cũng là tòng phạm trong vụ án cướp bóc của vợ anh, vì để báo thù cho vợ, anh đã sai người bắt cóc cô ta sao?”

“Thị trưởng Lục..”

Từ trong xe bước ra, Lục Thiếu Phàm không hề nói câu nào. Khi anh không nói gì chỉ đứng đó, ống kính chụp được những hình ảnh rất đẹp, thật khó tưởng tượng, một người đàn ông nổi bật phi phàm như thế lại là chủ mưu vụ án bắt cóc.

Thư kí Triệu bước xuống xe giúp Lục Thiếu Phàm che chắn trước những lời tấn công, bên phía xe kia một người thanh niên còn trẻ bước xuống, chính là luật sư biện hộ cho Lục Thiếu Phàm- Mộc Tư Vũ, hai người nhìn nhau cười không để ý tới những câu hỏi dồn dập của kí giả, hai người dưới sự bảo vệ của cảnh sát đi vào trong tòa án.

Nhân vật chính đã không còn xuất hiện, phóng viên cũng tản đi, một vài người kêu nhiếp ảnh gia chuẩn bị máy quay, bắt đầu làm hiện trường đưa tin, nội dung tất cả đều là bịa đặt nhưng kí giả lại nói như thật, thật giả khó phân.

Cách tòa án không xa có một khúc quanh, một bóng người núp sau vách tường, dưới mắt kính đen là khẩu trang che kín cả gương mặt, Mẫn Nhu ăn mặc rất bình thường nhưng chiếc bụng nhỏ lại nhô lên khiến người đi đường rất để ý.

Đợi đám ký giả đã giải tán, Mẫn Nhu mới từ góc đi ra, đi đến cửa tòa án, lúc cách một đoạn không xa thì thấy chiếc Mercedes dừng lại, cửa mở, người bước ra khiến Mẫn Nhu chấn động.

Kỷ Mạch Hằng đứng dưới ánh mặt trời cũng không thể xóa đi sự lạnh lẽo trên gương mặt. Khi sắp bước vào tòa án thì bóng người khựng lại, giống như có một loại cảm giác, anh ta quay về hướng Mẫn Nhu, trước ánh mắt kinh ngạc của Mẫn Nhu đôi mắt lạnh lùng kia có chút trở nên dịu dàng, nhưng sau đó anh ta liền quay đầu đi không hề liếc nhìn Mẫn Nhu một lần.

Kỷ Mạch Hằng đi rất mau, trợ lý đi theo cũng thở hồng hộc, chia tay vẫn có thể làm bạn điều này không thể xảy ra giữa cô và Kỷ Mạch Hằng, chỉ có làm người lạ mới thích hợp.

Vĩnh viễn không tính toán với nhau mới có thể vĩnh viễn cắt đứt mọi lưu luyến, đây là điều cô muốn vì vậy Kỷ Mạch Hằng đáp ứng cô, dù là lần này hay là ở bệnh viện.

Lúc Mẫn Nhu đi vào tòa án, phiên tòa cũng đã bắt đầu, cô nhìn thấy Mẫn Tiệp mặt đầy nước mắt ngồi ở bên nguyên cáo, bề ngoài đáng thương của cô ta khiến Mẫn Nhu vừa nhìn đã ghét, ánh mắt hận thù của cô đều hướng về bên Lục Thiếu Phàm.

Mẫn Nhu lặng lẽ ngồi xuống hàng ghế cuối, bên trong có hàng loạt kí giả đang ghi chép, tay cầm laptop tay kia ghi ghi chép chép quá trình xét xử. Cô nhìn thấy Lục Thiếu Phàm và Kỳ Phong ngồi cùng một chỗ, vẻ mặt bình thản không hề có chút nao núng khi phạm tội.

Phiên tòa tiến vào hồi gây cấn, Mẫn Nhu thấy luật sư bên nguyên cáo đứng đó thẩm vấn từng nhân chứng, sau một hồi phân tích, luật sư liền quay đầu chỉ Lục Thiếu Phàm, lên án Lục Thiếu Phàm ra lệnh cho người của mình bắt cóc Mẫn Tiệp vào ban đêm đưa vào bệnh viện tâm thần tra tấn.

Lúc dự thính, Mẫn Nhu có thể nghe thấy tiếng xuýt xoa xung quanh, cô nhíu mày ánh mắt chăm chú nhìn về trước,  xung quanh trở nên xôn xoa, sau khi tòa án nói yên lặng tất cả mọi người đều dồn sự chú ý về phía bị cáo.

Bên luật sư nguyên cáo có tới mấy người làm chứng, nghe có vẻ rất xác thực. Ngay cả Mẫn Nhu cũng vì Lục Thiếu Phàm toát mồ hôi, nhưng Lục Thiếu Phàm vẫn ngồi im, Mộc Tư Vũ đứng dậy đi về phía nhân chứng hỏi.

Khi những vấn đề đơn giản nhất bắt đầu nêu lên, nhân chứng bị hỏi đến không thể trối cãi, ngay cả sắc mặt bên luật sư nguyên cáo cũng trở nên khó coi, muốn ngăn Mộc Tư Vũ hỏi tiếp lại bị quan tòa bác bỏ.

“Anh nói mình nhìn thấy người của thị trưởng Lục, cũng chính là người đã kéo nguyên cáo đang hôn mê vào một chiếc xe đúng không?”

“Đúng vậy:

“Nhưng lúc đó anh cũng không thấy thị trưởng Lục mà chỉ thấy người của thị trưởng đúng không?”

“Không sai”

Mộc Tư Vũ nhếch miệng cười, quan tòa yêu cầu mời nhân chứng kế tiếp, Kỷ Mạch Hằng mặt lạnh lùng xuất hiện ở tòa án, nghe anh ta kể lại tính cách của Mẫn Tiệp lúc bắt đầu quen nhau. Khi thì dịu dàng khi thì phát điên, Mẫn Tiệp không dám tin mở miệng, giận đến tái nhợt, không ngờ Kỷ Mạch Hằng bỏ đá xuống giếng.

“Hơn nữa Thẩm Tấn Uyên bác sĩ chuyên khoa về tâm thần đã có bảng xét nghiệm như thế chứng minh nguyên cáo bị chứng nhân cách phân liệt rất nặng, hành vi và cử chỉ đều không có suy nghĩ”

Tòa án lại bắt đầu xôn xao, bên bồi thẩm đoàn cũng khẽ thì thầm khiến cho Mẫn Tiệp bắt đầu bất an, cô ta xúc động tính đứng lên phản bác Mộc Tư Vũ thì bị luật sư giữ lại, ý bảo cô ta đừng lên tiếng.

“Căn cứ vào bảng xét nghiệm của bác sĩ Thẩm Tấn Uyên hơn nữa  y tá chăm sóc cho bệnh nhân ở Kỳ Lân Sơn cũng quan sát cho thấy tinh thần nguyên cáo không ở trạng thái ổn định, bây giờ nguyên cáo lại tố cáo bên bị báo bắt cóc nguyên cáo, tôi cảm thấy đây chỉ là vu cáo đơn thuần”

Bên luật sư nguyên cáo lấy thời gian cấp xét nghiệm của Mẫn Tiệp ra, cho rằng đây là bảng kết quả có được khi Mẫn Tiệp đang ở trại an dưỡng, sở dĩ cô ta bị thế là do bị nhốt một thời gian dài như vậy đều do Lục Thiếu Phàm lấy quyền ép người.

“Bên luật sư nguyên cáo cũng nên biết rõ, dù là thị trưởng lục hai người của anh ta thì các bác sĩ bên trong trại an dưỡng cũng không chắc chắn nguyên cáo có bệnh tâm thần hay không, chẳng qua chỉ là hoài nghi. Cho nên, người  ta mới đưa nguyên cáo vào trại an dưỡng để quan sát, nhưng nguyên cáo lại giống như người bị bệnh tâm thần, không hề phối hợp với bác sĩ, thậm chí ở trại an dưỡng còn đánh nhau với bệnh nhân, các bác sĩ cũng vì bất đắc dĩ nên đành để nguyên cáo ở trong trại an dưỡng để quan sát”

Mộc Tư Vũ nói xong mặc không đổi sắc, cách chơi chữ

“Nguyên cáo mắc chứng phân liệt rất nặng, người của thị trưởng cũng vì có ý tốt, lo lắng nguyên cáo phát bệnh ảnh hưởng tới dân chúng, nên đành mạo hiểm đưa người bị tâm thần vào viện an dưỡng để trị liệu còn phải hứng chịu tội bắt cóc người khác, đây là chuyện không phải ai cũng làm được.”

“Hôm nay, chẳng những nguyên cáo không cảm ơn còn vu khống bị cáo bắt cóc, thậm chí còn dính dáng tới lãnh đạo thành phố. Không nói thị trưởng Lục có biết chuyện này hay không, cho dù thật là thị trưởng Lục và người của thị trưởng đưa nguyên cáo vào trại an dưỡng đi nữa, thì các vị thì nghĩ lại xe, chuyện như vậy trong xã hội còn thiếu sao? Có lòng tốt đỡ người già đứng dậy lại bị vu khống là đẩy ngã ông ta đòi phải bồi thường tốn phí, chẳng phải vụ án này cũng tương tự như vậy sao?”

Mọi người đang nghe liền ồn ào lên, ai cũng bắt đầu nghi ngờ lời tố cáo của Mẫn Tiệp,  sau đó chỉ trỏ Mẫn Tiệp, Mẫn Nhu dời sự chú ý sang Lục Thiếu Phàm, giữa hai người dường như luôn tồn tại một loại sức hút, anh cũng đưa mắt nhìn sang.

Mộc Tư Vũ vấn tiếp tục, Mẫn Nhu cũng nhìn sâu vào mắt Lục Thiếu Phàm, từ xa cô thấy trong mắt anh ánh lên sự dịu dàng, gương mặt khẽ mỉm cười.

“Lúc Lục thị trưởng nắm quyền vẫn luôn là tấm gương tốt vì dân phục vụ, theo như lời của nguyên cáo thì một người quan tâm người khác lại thành tội phạm, lãnh đại thành phố vì làm một việc tốt mà bị bắt, sau này còn có ai dám vì dân mà làm chuyện tốt, như vậy thành phố này cũng mất đi nhân tình, mất đi truyền thống đạo đức tốt đẹp của người Trung Quốc”

“Với sự công bằng liêm chính của chánh án tôi tin rằng, chánh án sẽ cho tôi và bị cáo, cả những người đang ngồi nghe và toàn bộ xã hội một phán quyết công bằng, đây là tất vả những gì tôi muốn nói, xin cảm ơn”

Luật sư nguyên cáo miệng co lại, mặt tối đen nhìn đối thủ. Mộc Tư Vũ thì bày ra vẻ mặt thản nhiên, để cho bên luật sư nguyên cáo im lặng  thầm nghĩ Mộc Tư Vũ đã nói đến danh dự bộ mặt thành phố ngay cả dư luận xã hội cũng bị nêu ra, rồi còn tán thưởng quan tòa, quan tòa làm sao không phán hắn thắng?

Quan tòa cũng đang rất rối, Mẫn Nhu ngồi dưới cũng bật cười, vị luật sư Mộc này cũng thật chu đáo, đem mọi đường lui cắt đứt, xem ra nhờ anh ta tới giúp Lục Thiếu Phàm đúng là lựa chọn hoàn hảo!

Bên luật sư nguyên cáo tiếp tục chống đối, nhưng Mộc TƯ Vũ lại kêu các nhân viên chính phủ quan trọng ra làm chứng, chứng minh lúc đó ở trại an dưỡng Mẫn Tiệp đã lên tiếng nhục mạ thị trưởng Lục chí công vô tư trước mặt mọi người, lúc sau lại im lặng không nói lời nào, lúc này luật sư nguyên cáo liền vuốt mũi quay về chỗ ngồi.

Mẫn Tiệp nhìn nhân viên chính phủ nghiêm túc trả lời thì thiếu chút nữa bất tỉnh, cái gì mà tính tình nguyên cáo rất hung dữ, không biết hối cãi, muốn trốn tránh tội lỗi, còn nói thị trưởng Lục tích cực xúc tiến mối quan hệ hợp tác giữa cảnh sát và dân làm một quảng cáo rất rùm beng.

Mẫn Tiệp không nhịn được nữa, điên cuống gào thét chửi bới Lục Thiếu Phàm, nếu không phải cảnh sát kịp thời kéo cô ta lại thì cô ta đã thực hiện hành vi bạo lực. Mẫn Tiệp hận thù nhìn Lục Thiếu Phàm, còn anh chỉ nhẹ nhàng cười nhạt, trong mắt mọi người lại trở thành đức tính khoan hồng độ lượng.

CUối bên tòa án cũng đưa ra quyết định, Mẫn Tiệp vu cáo Lục Thiếu Phàm cùng tội chủ mưu bắt cóc không thành lập. Lần cuối cùng tòa án thẩm vấn, Mộc Tư Vũ chợt nảy ra ý tưởng muốn vu khống Mẫn Tiệp tội phỉ bang nhân viên nhà nước, tội nhục mạ người khác, hãm hại trả thù tội cướp bóc, gây nhiễu loạn trật tự phiên tòa.

Vụ án bắt cóc trở nên bát nháo cả lên khi Mẫn Tiệp hét lớn “Lục Thiếu Phàm, tao có chết cũng không bỏ qua cho mày”. Còn Lục Thiếu Phàm lại cầu xin quan tòa, Mẫn Tiệp dù sao cũng là người bị bệnh tâm thần nên sớm đem tới trại tâm thần để tiến hành trị liệu, sau khi lành bệnh sẽ vào tù tiếp nhận cải tạo.

Nghe phán quyết cuối cùng của thấm phán, Mẫn Tiệp mất đi lý trí, lúc bị cảnh sát lôi ra ngoài vẫn không quên nguyền rủa các vị thẩm phám, quan tòa tức giận cầm chùy tay gõ mạnh, sau đó phất tay áo bỏ đi.

 

Author: YingYing

Em không sợ xuống địa ngục... chỉ sợ địa ngục không có anh EM có thể yêu anh, nhưng không thể bắt anh yêu em, giống như em cũng không thể khiến tất cả mọi người trên thế giới yêu mình.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s