Fijian's blog

Lắc lắc mông

[Lục Thiếu Phàm, em yêu anh] Chap 103.3

Để lại bình luận

tumblr_m5ka6e5eCF1qiomifo1_500Chap 103.3

Edit by Fijian

Lầu cuối bệnh viện treo đầy những tấm vải trắng, nếu không nhìn kĩ chắc khó ai nhận ra đằng sau những tấm vải có hai bong người cao gần bằng nhau, mặc bộ tây trang màu đen chỉnh tề như nhau vừa làm cho người ta cảm thấy giống nhưng cũng không hẳn giống.

“Thật sự phải làm như vậy sao?”

Lục Thiếu Phàm cúi đầu nhìn dòng xe bên dưới đang qua lại như nước chảy, trước câu hỏi của Lục Cảnh Hoằng anh chỉ mỉm cười, mắt nhìn thẳng về trước.

“Đây là biện pháp tốt nhất, trừ cách đó ra, cháu cũng không thể nghĩ ra cách nào mà một hòn đá bắn trúng hai con chim”

Hai người cũng không nói tiếp chỉ im lặng đứng trên lầu cao. Lát sao, đôi mắt màu hổ phách lạnh lẽo của Lục Cảnh Hoằng nhẹ dừng trên người Lục Thiếu Phàm, giọng nói lạnh lùng không có chút hơi ấm nhưng lại thật dễ nghe, mang theo vài phần thân thiết:

“Tốt nhất cháu nên giải thích rõ chuyện này với vợ mình, phụ nữ có thai tránh để suy nghĩ quá nhiều”

Lục Thiếu Phàm nghe vậy cũng nhướng mày, mắt đánh giá chuyện chỉ xảy ra trong tiểu thuyết, dường như không ngờ một người lạnh lùng như vậy lại chủ động khuyên anh trấn an Mẫn Nhu. Mắt lóe lên, lúc thấy trên sống mũi Lục Cảnh Hoằng không còn vật kia, khóe miệng liền mấp máy.

Chú Út, chú bắt đầu không mang kính nữa sao?”

Lục Cảnh Hoằng cũng không vì câu hỏi đùa của Lục Thiếu Phàm mà lúng túng, sắc mặt không chút biến đổi đi về phía cầu thang bộ, chỉ để lại lời giải thích đơn giản nhất cho Lục Thiếu Phàm:

“Chú không bị cận thị”

Ánh mắt là nơi dễ dàng tiết lộ suy nghĩ của con người nhất, khi một người không muốn để người khác nhìn thấu tâm tư mình thì mắt kiếng chính là vật che đậy tốt nhất, như vậy vừa nhìn thông minh vừa là ám hiệu chỉ anh ta rất vô tình.

Tính tình chú Út dù cứng hay mềm cũng không ăn thua, nếu không phải chú ấy cam tâm tình nguyện tháo cặp mắt kiếng xuống thì không ai có thể, một khi tháo ra điều đó chứng tỏ gì cũng chỉ có chút Út rõ nhất.

Lục Thiếu Phàm ở Bắc Kinh hai ngày không thể không về thành phố A làm tiếp công việc. Mẫn Nhu trong lòng cũng không nỡ nhưng cũng đành thả người, bởi vì cô hiểu sự nghiệp với đàn ông rất quan trọng.

Khi Lục Thiếu Phàm xử lý xong mọi chuyện, trở lại bệnh viện thì Mẫn Nhu đã sắp xếp xong hành lí cho Lục Thiếu Phàm, vì có cô bảo mẫu giúp nên việc sắp xếp cũng không khó khăn, thấy Lục Thiếu Phàm về cô bật cười khúc khích nói: “

“Anh về rồi a, Tiểu Nhã mau bưng cơm tối lên”

Lục Thiếu Phàm bắt chuyến bay vào buổi tối, Mẫn Nhu cũng không muốn để anh bụng đói đi máy bay liền dặn cô bảo mẫu nấu bữa tối sớm hơn một giờ để Lục Thiếu Phàm ăn xong rồi nghỉ ngơi.

Đưa mắt nhìn cô bảo mẫu khép cửa lại, Mẫn Nhu vừa quay đầu lại cả người liền đập vào lồng ngực Lục Thiếu Phàm, cô ngửi thấy mùi bạc hà trên người anh, ngước đầu.

“Tiểu Nhu, em có muốn cùng anh mạo hiểm một lần không?”

Mẫn Nhu ngẩn người, nghe những lời đầy ẩn ý của Lục Thiếu Phàm. Đầu thầm suy nghĩ, cô dùng tay trái nắm lấy tay anh, ngực xôn cao, trước ánh mắt mong đợi chỉ cần cô mỉm cười thì đã xóa sạch mọi nghi ngờ.

“Em nguyện ý”

Tại nhà thờ thánh Patrick, cô nói hai chữ I do là từ cảm động nhất, giờ này cô lại nhìn Lục Thiếu Phàm nói em nguyện ý chính là vì yêu, cô yêu anh chân thành tin tưởng vô điều kiện, nguyện cùng anh trong mưa gió.

Lục Thiếu Phàm ra đi, trở về với võ đài chính trị thuộc về anh. Tại xa nơi Bắc Kinh, Mẫn Nhu cũng không biết, nghênh đón anh không phải sự hoan nghênh mà là giấy triệu tập điều tra của kiểm soát viện, chuyện này rất được bên đó coi trọng.

Khi Mẫn Nhu biết những chuyện xào xáo xảy ra ở thành Phố A thì là chuyện của nửa tháng sau. Không phải cô không quan tâm Lục Thiếu Phàm mà mọi người cố tình giấu giếm, để cho cô là người cuối cùng biết chuyện Lục Thiếu Phàm bị tố cáo bắt cóc Mẫn Tiệp.

“Cho dù cháu có về cũng không làm được gì, hãy cứ ở đây tịnh dưỡng như vậy Thiếu Phàm mới có thể chuyên tâm lo mọi chuyện bên đó”

Mẫn Nhu vừa bước ra khỏi phòng bệnh thì thấy Lục Cảnh Hoằng đứng trước cửa, ngữ khí bình thản nhưng có sức thuyết phục, không cho cô về thành phố A vì muốn tốt cho Lục Thiếu Phàm, lý do này không phải không có căn cứ mà tuyệt đối chính xác.

“Bây giờ Thiếu Phàm đang gặp chuyện, phần lớn đều vì cháu, cháu không thể để anh ấy một mình gánh vác mọi chuyện, còn bản thân lại bình an sống ở đây”

Mẫn Nhu tay cầm nắm cửa vì cô hơi kích động mà trở nên căng thẳng, cô phải cùng anh mạo hiểm, tại sao tới cuối cùng chỉ có anh gánh vác mọi phiền toái.

Lục Cảnh Hoằng nhìn đôi mắt bị lo âu chiếm cứ của Mẫn Nhu, môi mím lại, ánh mắt lướt qua tờ báo đang để trên khay trà, là tin tức lúc nãy cô đọc được.

“Dù không có chuyện này bọn họ cũng sẽ đào bới chuyện khác đối phó Thiếu Phàm, mỗi lần đảm nhiệm nhiệm Kỳ mới là khoảng thời gian nhảy cảm nhất, nhìn thì thấy mặt nước tĩnh lặng nhưng thật ra nó đang dậy sóng, vụ án bắc cóc này lại trở thành cơ hội để đối phó Lục Thiếu Phàm.

Lục Cảnh Hoằng cũng không phải người thích lắm lời bây giờ lại nói nhiều như thế không thể nghi ngờ là vì trấn an cô. Mẫn Nhu lắng nghe Lục Cảnh Hoằng nhắc nhở, không nói thêm, trong lòng cũng sáng tỏ.

Mẫn Tiệp có thể thuận lợi làm cho bên viện kiểm soát đưa đơn tố cáo Lục Thiếu Phàm và Kỳ Phong chủ mưu bắt cóc sợ rằng đằng sau có người chống lưng, sau đó để nó phát triểu theo hướng vụ án giết người tất nhiên bất lợi cho Lục Thiếu Phàm.

Lục Cảnh Hoằng trước khi đi còn để lại một câu, không vì khuyên Mẫn Nhu chớ xúc động mà còn vì kì vọng vào Lục Thiếu Phàm:

“Nếu như ngay cả chút chuyện nhỏ này xử lý cũng không xong, vậy thì nó không còn tư cách lưu lại trên võ đài chính trị”

Mẫn Nhu tính cho Lục Thiếu Phàm biết chuyện thì bên tai vang lên lời chú Út: “Nếu nó không muốn cháu biết thì cứ coi như chưa từng nghe qua chuyện này”

Di động trên tay rung lên, nghe giọng nói của anh trong lòng cô mâu thuẫn nên nói hay không. Hai bên đều đang im lặng thì Lục Thiếu Phàm ân cần thăm hỏi, Mẫn Nhu mỉm cười, nhẹ giọng hỏi lại:

“Anh ở bên đó vẫn khỏe chứ?”

Anh bật cười vui vẻ, trả lời cô mọi chuyện đều tốt, giọng nói cất cao không hề có chút giả dối, từ đầu tới cuối không nhắc tới vụ bắt cóc.

Nếu anh mạnh khỏe thì bên em trời sẽ nắng

Nhưng những lời nói mạnh khỏe từ miệng anh chỉ là lời nói dối thiện ý giúp em an tâm, thế giới của em có phải không thể vạn dặm trời quang?

Tắt điện thoại, Mẫn Nhu cũng không chủ động nhắc tới vụ án. Trước mặt Lục Thiếu Phàm, cô lựa chọn không biết, quyết định không gây thêm phiền phức cho anh.

“Nguyệt Hân, cậu giúp mình một việc được không? Trừ cậu ra bây giờ mình không biết nhờ ai?”

Mẫn Nhu không gọi cho Chân Ni, không phải do cô nghi ngờ năng lực Chân Ni mà  nếu Chân Ni biết chuyện, Thẩm Tấn Hàm cũng biết, anh ta lại là an hem tốt của Lục Thiếu Phàm cuối cùng sẽ nói cho Lục Thiếu Phàm. Những người khác đều liên quan tới Lục Thiếu Phàm, bây giờ chỉ có Kỷ Nguyệt Hân là người cô có thể nhờ.

Mẫn Nhu cũng không dám làm phiền Kỷ Nguyệt Hân, chỉ bảo cô ta báo một ít tin tức về chuỗi vụ án bắt cóc của thị trưởng ở thành phố A, với Kỷ Nguyệt Hân mà nói đây chỉ là chuyện nhỏ.

Vài giờ sau, Kỷ Nguyệt Hân liền cho Mẫn Nhu câu trả lời xác đáng, cẩn thận xem qua mọi việc, Mẫn Nhu nhíu mày, Lục Cảnh Hoằng nói không sai, đích xác là có người làm chỗ dựa cho Mẫn Tiệp. Nếu không với một nữ tù bị chứng minh là nhân cách phân liệt thì lới cô t nói ai tin.

Từ những báo cáo này cho thấy rằng, họ muốn cho công chúng đổi cách nhìn với Lục Thiếu Phàm, khiến ai cũng tin Lục Thiếu Phàm sử dụng quyền lực đối phó với dân chúng.

“Lục Thiếu Phàm cũng không tỏ rõ thái độ, không thừa nhận không phủ định, Nhu à, lời Mẫn Tiệp nói có phải thật không?”

“Mình không biết Mẫn Tiệp nói thật hay không, nhưng mình tin Lục Thiếu Phàm vô điều kiện.”

Vì yêu, cô chấp nhận tin tưởng, coi mọi điều là thật.

“Nhu, Mẫn Tiệp lợi dụng Lục Thiếu Phàm  như vậy, mọi chuyện năm đó cô ta là với cậu cũng đã sang tỏ, cậu không vạch mặt cô ta thật là tiếc, bằng không, cô ta còn có thể được như bây giờ sao?

Kỷ Nguyệt Hân đối với Mẫn Tiệp cũng rất ghét, những lời nói cay độc mỉa mai bắt đầu phát ra. Chỉ là, mọi tâm tư Mẫn Nhu đều đặt lên Lục Thiếu Phàm, cô không cùng Kỷ Nguyệt Hân ngồi lên án Mẫn Tiệp.

“Hai tháng nửa phiên tòa sẽ mở, Nguyệt Hân, cậu có biết luật sư phụ trách biện hộ cho Lục Thiếu Phàm là ai không?

“Chuyện này cũng không ai nhắc tới, mình đều biết rõ các luật sư chuyện về phương diện kinh tế nhưng về mặt hình sự thì mình không quen biết nhiều, nhưng mà…”

Kỷ Nguyệt Hân tính nói lại thôi khiến Mẫn Nhu tò mò. Cô có thể nghe tiếng Kỷ Nguyệt Hân đang gõ bàn phím, có lẽ vì muốn giú cô hỏi thăm luật sư thông qua đó biết chút tin tức.

NHìn phong cảnh ngoài cửa sổ, xuân ý dạt dào nhưng không cách nào khiến cô bình tĩnh, mấy phút sau Kỷ Nguyệt Hân cho cô một đáp án:

“Mình vừa gọi hỏi Tống Tử Minh, anh ta nói Lục Thiếu Phàm vẫn im lặng xử lý chuyện này cho nên anh ta cũng không biết Lục Thiếu Phàm có mời luật sư không. Nhưng, anh ta có nói, gần đây trong giới luật sư có một người mới tài năng, đúng lúc anh ta chuyên về các vụ án hình sự”

Là ai?

Điệu bộ vội vàng của Mẫn Nhu khiến Kỷ Nguyệt Hân mỉm cười, giễu cợt cô, đem chuyện Tống Tử Minh nói cho cô:

“Anh ta tên Mộc Tư Vũ, anh ta là người kháng cáo thành cô cho vụ việc kiểm sát trưởng làm chấn động cả nước, ai cũng không ngờ, một luật sư còn trẻ có thể giúp bị cáo thoát khỏi tội hủy chứng cứ và tội cản trở thi hành công vụ, kiểm sát trưởng cũng thoát được tội thất trách trong việc trông coi chứng cớ”

“Nhưng cũng nghe nói, anh ta nhận việc tùy theo tâm trạng, người này cực kì khó tính, cho dù có đưa một đống tiền cho anh ta, anh ta cũng không coi  ra gì”

Kỷ Nguyệt Hân kể hết mọi đặc điểm của vị luật sư đó, Mẫn Nhu chỉ nắm được trọng điểm, người tên Mộc Tư Vũ đó là cao thủ chuyên về vụ án hình sự, quan trọng là Mẫn Nhu đang rất cần anh ta.

“Nguyệt Hân, nếu tiện cậu giúp mình tra xem anh ta đang sống ở đâu?”

“Nhu, cậu tính mời anh ta làm luật sư bào chữa cho Lục Thiếu Phàm sao?”

Kỷ Nguyệt Hân cất cao giọng hỏi nhận lấy câu xác nhận của Mẫn Nhu, tin Lục Thiếu Phàm là một chuyện nhưng lo cho anh là chuyện khác. Dù Lục Thiếu Phàm có nắm chắc thắng vụ này không, cô vẫn hi vọng có thể phái một luật sư đắc lực nhất đến bên anh, giúp anh giải quyết khi ra tòa, đây là việc duy nhất cô có thể thay anh làm.

“Anh ta bây giờ đang ở thành phố Dĩnh Giang”

 

Author: YingYing

Em không sợ xuống địa ngục... chỉ sợ địa ngục không có anh EM có thể yêu anh, nhưng không thể bắt anh yêu em, giống như em cũng không thể khiến tất cả mọi người trên thế giới yêu mình.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s