Fijian's blog

Lắc lắc mông

[Lục Thiếu Phàm, em yêu anh] Chap 103.2

Để lại bình luận

tumblr_m5ka6e5eCF1qiomifo1_500

Chap 103.2

Edit by Fijian

Dưới sự che chở của Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu rời khỏi tòa án, tuy vậy những lời nói lúc nãy của Mẫn Tiệp vẫn canh cánh trong lòng. Cô không muốn Lục Thiếu Phàm bị dính líu vào những chuyện này, nhưng không phải tất cả đều như mong muốn, cô tin Lục Thiếu Phàm, không có nghĩa mọi người ai cũng tin Lục Thiếu Phàm.

Hai người đi xuống bãi đậu xe, khi đi ngang qua cánh cửa cuốn thì thấy đám đông tụ tập bên ngoài đường, xe cứu thương và xe cảnh sát dừng hai bên, một vài người cảnh sát đang cố duy trì trật tự/

Khi hai người ra khỏi tòa án, Mẫn Nhu nhìn qua cửa kính xe có thể thấy vũng máu lớn trên lối đi bộ, máu loang lổ kế bên còn có đôi giày cao gót có màu vải kaki, một chiếc Toyota dừng lại ngay trước vũng máu, người đàn ông trung niên đang trả lời câu hỏi của cảnh sát.

Khi xe đi ngang qua xe cấp cứu, Mẫn Nhu nhìn thấy nhân viên cứu hộ đang dùng băng ca đặt người bị thương lên, miếng vải trắng bị máu che lấp, dù không mở cửa sổ nhưng Mẫn Nhu vẫn ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc, khiến cô thật sự rất buồn nôn.

“Em khó chịu sao? Hay uống chút nước ấm”

Lục Thiếu Phàm vừa lái xe, vừa lấy bình giữ ấm từ tủ đồ ra, vì lo cho sức khỏe Mẫn Nhu nên trên xe lúc nào cũng có sẵn nước ấm.

Mẫn Nhu cầm lấy bình nước, nhấp vài hớp, đầu óc không cách nào xua đi cảnh máu tanh lúc nãy, mắt nhấp nháy tựa vào ghế, trong thế giới tối đen một luồng sáng lóe lên, khiến cô hoảng sợ ngồi thẳng dậy, gương mặt hoảng sợ không yên.

Giày cao gót kaki lúc nãy hình như cô đã thấy ở đâu rồi, nhưng là ở đâu?

Lục Thiếu Phàm ân cần hỏi han, Mẫn Nhu lại không nghe thấy, đầu óc lo mãi suy nghĩ, lục lọi trí nhớ. Chiếc xe đột nhiên thắng lại ở ngã tư, Mẫn Nhu trợn tròn mắt, những hình ảnh quen thuộc lướt qua, nó nằm trong tủ giày ở Mẫn gia, có một lần cô đã cầm lên nhìn qua, nó là của Hồng Lam.

Lục Thiếu Phàm vội kêu cô, Mẫn Nhu ngơ ngác quay đầu, nhìn chằm chằm Lục Thiếu Phàm, lòng vẫn sợ hãi thì thầm nói:

“Thiếu Phàm, người phụ nữ bị đụng xe trước cửa tòa án hình như là Hồng Lam, em nhận ra đôi giày của bà ta”

Lục Thiếu Phàm trầm ngâm trong chốc lát, anh trấn an xoa dịu gương mặt nhợt nhạt của Mẫn Nhu, đạp ga, quay về bệnh viện.

Mẫn Nhu chưa bao giờ sợ hãi bệnh viện như vậy, mùi thuốc khử trùng quanh quẩn trong mũi không đi, hành lang thoáng đãng vang vọng tiếng bước chân, gió sau lưng thổi đến lạnh cả người, Mẫn Nhu run lên thì Lục Thiếu Phàm đã kéo cô qua, để cô an tâm dựa vào lòng anh.

Vụ án khép lại, Mẫn Nhu cũng nhận được điện thoại từ bác sĩ ngoại khoa chuyên gia về tay ở bệnh viện Bắc KInh – Tích Đàm bảo cô sang đó trị liệu.

Lục Thiếu Phàm xin nghỉ hai ngày cùng cô sang Bắc Kinh, vì chú Út và chú Ba của Thiếu Phàm đều sang Bắc Kinh nhậm chức. Mẫn Nhu xem ra cũng đã có người chăm sóc nên cũng không phái thêm người đi cùng, trước ngày lên đường, những suy đoán của Mẫn Nhu đã được chứng thật.

Vụ tai nạn xe hôm đó quả nhiên là Hồng Lam, bà ta nghe nói hôm đó Mẫn Tiệp bị xét xử, cho nên đã xin bên trại giam ngắn hạn cho ra ngoài một ngày, không nghĩ tới do bà ta quá lo lắng cho Mẫn Tiệp dẫn đến vội vàng khi qua đường, né không kịp chiếc xe đang đi tới.

Sau khi được đưa tới bệnh viện cấp cứu cuối cùng cũng giữ được mạng, nhưng do bị thương quá nghiêm trọng dẫn đến bị tê liệt, sống mà như vậy không biết nên vui hay buồn

Xe lên đường tới Bắc Kinh, Mẫn Nhu xoa nhẹ cổ tay đã tháo băng, nơi đó còn có vết dao màu hồng nổi lên so với làn da trắng, từ những chuyện trả qua gần đây, Mẫn Nhu cảm thấy mình đã trưởng thành ra nhiều.

Bàn tay thon dài khẽ che lên tay cô. Mẫn Nhu nhìn Lục Thiếu Phàm đang âm thầm khích lệ cô, ánh mắt tối tăm bỗng lóe sáng, cô uốn môi, mắt chuyển động, chưa kịp nhìn về phía Lục Thiếu Phàm thì khung cảnh bên ngoài cuốn lấy cô.

Ven đường, một cô gái tóc ngắn mặc quân trang bị một người đàn ông ngăn lại, Mẫn Nhu từng gặp Cù Ý Thần, cô gái kia không ai khác trừ Mục Lâm Thu?

Cù Ý Thần tay cầm bó hoa hồng đỏ, bước theo sau Mục Lâm Thu. Gương mặt anh tuấn không hề thất vọng, Mục Lâm Thu chợt dừng lại không biết nói gì với anh mà Cù Ý Thần tiện tay vứt bó hoa đi. Nhưng chỉ ba giây sao, anh ta lại nhặt hoa lên, sau đó quay đầu tìm Mục Lâm Thu, Mục Lâm cũng không bỏ đi, mà đứng tại chỗ chờ anh ta.

“Như vậy rất tốt đúng không?”

Âm thanh ướt át vang lên bên tai, hơi thở của Mẫn Nhu phảng phất một mùi hương từ ai đó, cô cười ngọt ngào, dịu dàng đáp.

“Đúng vậy, như vậy mới là tốt nhất”

 

“Chỗ bị thương nơi cổ tay, phẫu thuật lần trước rất thành công, nếu đợt trị liệu này đạt kết quả tốt thì sau này cổ tay có thể hoạt động bình thường”

Bác sĩ nhìn điện cơ đồ, kiểm tra kĩ lưỡng cổ tay Mẫn Nhu lần nữa, nhìn Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm đang hồi hộp mới tự đưa ra kết luận:

“Nhưng những việc nặng sợ là không thể làm được, làm những công việc dùng đến tay thường xuyên cũng nên cẩn thận, cố gắng đừng để tay vận động quá nhiều tránh để lại di chứng”

Mẫn Nhu khẽ giật mình, sau đó cúi đầu cảm ơn bác sĩ, lúc bác sĩ dặn dò, bàn tay trên vai cô lại dùng lực.

Bác sĩ chuẩn đoán bệnh của cô có chỗ tốt chỗ sống, lúc ra khỏi phòng làm việc, Lục Thiếu Phàm vẫn nắm chặt tay cô, dù là đi làm thủ tục nằm viện hay vào phòng bệnh cũng không buông.

Lục Thiếu Phàm thật sự rất quan tâm cô, thậm chí còn để ý mức độ hồi phục của tay hơn cả cô. Khi Lục Thiếu Phàm tính đi lấy nước, Mẫn Nhu từ sau ôm lấy anh, cô không muốn né tránh hiện thực này, cũng không muốn anh trốn tránh.

“Em rất ổn, dù có bỏ vẽ tranh, em cũng có rất nhiều chuyện để làm, ví dụ như trở thành chủ nhân mới của Mẫn thị”

Mẫn Nhu tựa vào lưng Lục Thiếu Phàm, môi nở nụ cười bình an, đôi mắt mỉm cười chứng tỏ cô có thể thích nghi mọi hoàn cảnh, không có áp lực. Lời nói vui lại đổi lấy tiếng thở dài của Lục Thiếu Phàm, anh xoay người, tay ôm lấy thắt lưng cô, tay để trên đỉnh đầu cô.

“Một con bướm xinh đẹp thích bay nhảy tự do, bây giờ bị bẻ gãy đi đôi cánh thì sẽ đau khổ đến mức nào.

Mẫn Nhu rũ mắt xuống, khóe mắt cảm động hạnh phúc lóe lên ánh sáng ấm áp, cô bồi hồi nói:

“Cũng sẽ có ngày bướm mất đi đôi cánh, hiện tại trong mắt anh em là con bướm xinh đẹp nhất là được, điều này cũng chứng tỏ chỉ có để bản thân mạnh mẽ hơn mới có thể bảo vệ người mình yêu, cho nên con bướm đó cũng muốn trở nên mạnh mẽ hơn”

Mẫn Nhu buông Lục Thiếu Phàm ra, nhón chân, hôn lên môi anh, ánh mắt thản nhiên không né tránh, cô nhìn sâu vào mắt anh, nhấp nháy mắt:

“Đừng quên, em dù sao cũng có tài làm kinh doanh, bây giờ quản lý tập đoàn cũ cũng không khó”

“Đồ ngốc.,”

Lục Thiếu Phàm, anh nói em ngốc, nhưng khi gặp được Mẫn Nhu anh còn lại bao nhiêu lí trí?

Buổi chiều sau khi sắp xếp xong cho Mẫn Nhu, Lục Cảnh Vân và Lục Cảnh Hoằng tới thăm, mang theo một cô bảo mẫu trẻ đến chăm sóc Mẫn Nhu.

“Thiếu Phàm, cháu theo chú ra đây một lát”

Lục Cảnh Hoằng đứng dậy gọi Lục Thiếu Phàm ra, Mẫn Nhu cũng đoán lần này chú Út chắc muốn dạy dỗ Lục Thiếu Phàm,  Lục Cảnh Vân làm trưởng bối, không ra ngoài mà vẫn còng Mẫn Nhu tiếp chuyện.

Mặc dù chỉ gặp vài lần, nhưng trưởng bối Lục gia đối với Mẫn Nhu cũng không xa cách, dù gần đây vì chuyện Mẫn Tiệp làm Lục Thiếu Phàm dính vào không ít rắc rối nhưng trưởng bối lục gia không hề la mắng.

Nhìn Lục Cảnh Vân ngồi đối diện, Mẫn Nhu không kiềm được nghĩ tới Cơ Tố Thanh, tuổi già mất con, điều này khiến Mẫn Nhu cảm thấy xót xa, đối với chú Ba có vẻ điềm tĩnh nhưng không hề xa cách này càng cung kính.

“Chú có nghe chị dâu nói, Thiếu Phàm bị tên tội phạm trong vụ cướp tố cáo bắt cóc, có chuyện này thật không?”

Lục Cảnh Vân nhìn cô cháu dâu, liếc mắt nhìn cửa phòng khép lại hai người mới dám thảo luận vấn đề của Lục Thiếu Phàm. Nhưng Mẫn Nhu không tránh khỏi căng thẳng, nghe Lục Cảnh Vân nói vậy cô sợ mình đã bỏ qua điều gì đó.

Lúc ở trên tòa án, Mẫn Tiệp oán than lên án Lục Thiếu Phàm bắc cóc cô ta, đem cô ta vào bệnh viện tâm thần tiến hành tra tấn, đây chẳng phải  vì vợ mà báo thù. Mẫn Nhu nhớ tới nó lại cảm thấy vừa nhức đầu vừa giận, quan trọng nhất bên bồi thẩm đoàn lại yêu cầu cảnh sát điều tra kĩ, cho Mẫn Tiệp một câu trả lời hợp lý.

“Nhưng cháu tin tưởng Thiếu Phàm”

Dù Lục Thiếu Phàm làm cô cũng sẽ tin anh vô điều kiện, vì anh là Lục Thiếu Phàm của cô.

Lấy được câu trả lời của Mẫn Nhu, Lục Cảnh Vân cũng không giận Mẫn Nhu làm liên lụy Lục Thiếu Phàm, ông cầm tách trà lên mỉm cười, thổi lá trà trên mặt nước, nói:

“Tin tưởng là tốt, chú Ba cũng không muốn nói nhiều. Cháu chỉ cần an tâm dưỡng thai, sinh ra những đứa trẻ mập mạo là được. Những chuyện còn lại để đám đàn ông trong nhà giải quyết, nếu chỉ có chút chuyện mà đã khiến nó bị đánh bại thì nó không thích hợp làm chính trị, ở nhà làm nông là được”

Mẫn Nhu chợt hiểu, xem ra Lục Cảnh Vân đã bị bà Lục hoặc Lục Thiếu Phàm nhờ cậy tới trấn an, hi vọng cô đừng suy nghĩ lung tung, dù sao cô đang mang thai, sợ rằng tâm trạng không ổn định.

Người Lục gia tin tưởng cô và Lục Thiếu Phàm, xem ra lực lượng ngang nhau, từ giọng nói của Lục Cảnh Vân, xem ra ông không lo lắng ngược lại còn muốn đứng ngoài xem, cũng không tính ra tay giúp Lục Thiếu Phàm.

Mẫn Nhu mỉm cười, tâm trạng khẩn trương cũng vì Lục Cảnh Vân mà dịu đi vài phần, cô cầm cốc nước ấm, nhìn Lục Cảnh Vân cảm ơn:

“Cảm ơn chú Ba”

 

Author: YingYing

Em không sợ xuống địa ngục... chỉ sợ địa ngục không có anh EM có thể yêu anh, nhưng không thể bắt anh yêu em, giống như em cũng không thể khiến tất cả mọi người trên thế giới yêu mình.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s