Fijian's blog

Lắc lắc mông

[Lục Thiếu Phàm, em yêu anh] Chap 102.2

Để lại bình luận

tumblr_m4ph05cHpA1qg6dyso1_500

Chap 102.2

Edit by Fijian

“Thị trưởng, cục trưởng Lưu vừa gọi điện, có một người đàn ông đi đến cảnh sát làm chứng cho vụ án, nói đã gặp qua Mẫn Tiệp”

Nghe tiếng thư kí Triệu báo, anh thong thả quay đầu, máy chiếu phim trong đầu cũng khép, ánh mắt nghiêm nghị nhìn mặt thư kí Triệu.

“Người đàn ông đó…. Là Kỷ thị thiếu tổng, Kỷ Mạch Hằng”

Thư Kí Triệu không đợi câu trả lời từ Lục Thiếu Phàm, cô thức thời đưa mắt nhìn sang con đường phía trước, không tiếp tục quấy rầy Lục Thiếu Phàm.

Thiếu tổng Kỷ thị là người yêu cũ của phu nhân, mặc kệ là báo chí đưa tin thật hay giả, nhưng bình thường cô vẫn nhìn thấy tư liệu để trong văn phòng thị trưởng, điều đó chứng tỏ, Kỷ Mạch Hằng và Lục thị trưởng là tình địch.

Chị gái của phu nhân thị trưởng từng đính hôn với thiếu tổng Kỷ thị, so với chuyện hẹn hò của thiếu tổng Kỷ thị và phu nhân thị trưởng, thì chuyện kia như ván đã đóng thuyền, hai người thường xuyên sánh đôi, trở thành cặp đôi trên các tờ giải trí, cuối cùng mỗi người mỗi ngã, kết quả như vậy thật khiến người ta phải chắc lưỡi hít hà.

Nay thiếu tổng Kỷ thị lại vì phu nhân mà ra làm chứng, không cần biết hai người đã từng yêu nhau hay phản bội vì hận thù thì chuyện này có phải cho thấy thiếu tổng Kỷ thị vẫn còn lưu luyến.

Thư Kí Triệu nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Lục Thiếu Phàm híp mắt, ánh mắt mơ màng nhìn cảnh sắc bên ngoài. Khi Lục Thiếu Phàm quay sang thì liền ngồi nghiêm chỉnh, mắt nhìn thẳng, không dám đoán mò lung tung.

Lục Thiếu Phàm sớm nhận ra hành động lén lút của thư Kí Triệu, chưa nói đến răn dạy, ngay cả người bên ngoài đều nhận ra tình cảm của Kỷ Mạch Hằng dành cho Mẫn Nhu. Điều này chứng tỏ Kỷ Mạch Hằng đã yêu rất sâu đậm, yêu đến mức không thể kiềm chế được nữa.

Một khi yêu thì yêu rất cuồng nhiệt, nhưng không được đáp lại thật tàn nhẫn.

Đây chính là nói Kỷ Mạch Hằng, anh ta đối với tình cảm quá chấp nhất, quá mù quáng, chính vì vậy mới yêu sai người, lúc quay đầu lại thì người kia đã không còn đứng dưới ngọn đèn.

Hai người cùng yêu một cô gái vì vậy không thể làm bạn, dù Kỷ Mạch Hằng chủ động tung cành ô liu cho anh, anh cũng sẽ không bắt lấy.
Anh không thể để một mối hiểm họa ảnh hưởng đến hạnh phúc của mình ở bên cạnh. Dù Mẫn Nhu yêu anh, anh cũng không thể như những người đàn ông khác, chịu đựng người đàn ông khác đối với vợ mình lưu luyến, yêu say đắm mãi không quên mang đến phiền toái.

Kí ức tối đó vẫn còn trong suy nghĩ, anh không thể để chuyện đó xảy ra lần nữa!! Cảm giác sợ hãi như nhấn chìm mọi hạnh phúc vui vẻ của anh.

Đôi mắt đen lóe lên tia nguy hiểm, cho nên có một số người phải biến mất.

Nhớ lại lời Kỳ Phong nhắc nhở, ngoại trừ người của anh, còn có một số người khác theo dõi Will, hai bên đều im lặng không muốn đả thảo kinh xà, dường như dụng ý cũng giống như anh!! Sau khi Mẫn Tiệp thừa nhận Will chủ mưu, sẽ báo cảnh sát hành tung của hắn.

Người chịu làm việc tốn công đó chỉ có thể là Kỷ Mạch Hằng. Lần này, anh ta đi tới sở cảnh sát làm chứng chắc chắn là để bảo vệ Mẫn Nhu khỏi bị tổn thương, trừ lý do này anh không thể tìm ra được lý do nào khác.

Anh không quên, đêm Mẫn Nhu gặp chuyện, khi anh nghe tiếng Kỷ Mạch Hằng liền nhận ra có gì đó bất thường.

Sau khi cúp điện thoại, anh hoảng hồn, mất đi sự bình tĩnh mọi ngày, nóng nảy kéo chiếc cà vạt mà cô đã chỉnh lại cho anh khi ra khỏi cửa, cởi nút áo sơ mi trên cùng, chạy như bay đến chỗ Kỷ Mạch Hằng nói.

Trên trán, mồ hôi rỉ xuống bậc thang, hơi thở dồn dập, lúc này anh quên mất trong khách sạn còn có thang máy thay cho cầu thang bộ.

Theo cầu thang, anh nhìn thấy Kỷ Mạch Hằng từ trên cao bước xuống, anh dừng lại nhìn người con gái đang được Kỷ Mạch Hằng ôm trong lòng, hình ảnh quen thuộc đập thẳng vào mắt, máu đỏ ướt cả áo khoác trắng của cô, từng giọt máu rơi xuống đất tí tách.

Máu toàn thân như đóng băng, tiếng bước chân hỗn độn vang lên bên tai, thân thể chấn động, anh vội chặn Kỷ Mạch Hằng lại.

“Đưa cô ấy cho tôi”

Anh cố kiềm chế cảm xúc, không để mình run lên. NHưng trái tim anh lại đập điên cuồng, nếu đưa cho anh một tấm gương, anh nhất định sẽ thấy hai mắt mình đỏ ngàu, vẻ mặt lo lắng, hành động mất kiềm chế.

Có lẽ, anh không cần gương, chỉ cần nhìn Kỷ Mạch Hằng thì có thể nghĩ ra bộ dạng mình lúc này. Gương mặt lạnh lùng kia cũng bất an lo lắng đau đớn không thua gì anh, bàn tay ôm Mẫn Nhu đang run lên chứng tỏ Kỷ Mạch Hằng cũng hoảng hốt.

Kỷ Mạch Hằng như không nghe thấy mệnh lệnh của anh, anh ta như chiếc xe tăng xông vào phòng tuyến, hành động như điên ngăn cản anh.

Sự va chạm mạnh khiến  anh lảo đảo vịn lại cầu thang, nhưng không hề nhường đường, ánh mắt lạnh lẽo như muốn giết người, cúi đầu nhìn người con gái đang hôn mê bất tỉnh. Chớp mắt, mọi lý trí đều mất đi, anh vung tay đánh Kỷ Mạch Hằng, Kỷ Mạch Hằng cũng đang thất thần nên anh dễ dàng cướp đi Mẫn Nhu từ tay Kỷ Mạch Hằng.

Liều mạng đánh Kỷ Mạch Hằng, anh vội vàng chạy đi, con người ưu tú nho nhã bây giờ đều biến mất, anh chỉ muốn người đang nằm trong lòng anh mở mắt ra.

“Mau đi lấy xe, nhanh lên”

Trước cửa khách sạn, anh cáu kỉnh chạy tới quản lý đại sảnh hét lên, gương anh mặt anh tuấn bao phủ sự lo lắng thấp thỏm, tiếng xe thắng gấp cắt đứt mọi tìm kiếm của anh! Cửa xe màu đen hạ xuống, là gương mặt lạnh của Kỷ Mạch Hằng.

“Lên xe”

Giọng Kỷ Mạch Hằng bình tĩnh đến kì lạ. Khi Kỷ Mạch Hằng vừa đẩy cửa xe ra, anh không kịp nghĩ ngợi liền ngồi vào, ôm chặt lấy Mẫn Nhu đang tái dần, bàn tay giữ lấy miệng vết thương nơi cổ tay, ngăn không để máu chảy ra

“Tiểu Nhu. Tiểu Nhu, đừng ngủ, Tiểu NHu…”

Anh hốt hoảng gọi tên Mẫn Nhu, cánh tay siết chặt lấy bả vai gầy của cô, máu đỏ ướt cả lòng bàn tay dọc theo cánh tay đổ xuống quần áo, bên tai là tiếng thở yếu ớt của cô, nó khiến anh sợ đến nổi điên.

Anh cúi đầu, hôn lên đôi môi khô nứt của cô, vội vàng làm hô hấp nhận tâm. Anh không quan tâm tới cảm xúc của Kỷ Mạch Hằng, đôi mắt chỉ biết nhìn Mẫn Nhu, xe chạy thẳng một mạch tới trước cửa bệnh viện thì dừng lại.

Cửa phòng giải phẫu đóng lại, ngăn cách anh với cô, hai chân quỵ xuống, dù anh cố gắng thế nào chân cũng không thể đi, hai tay đều loang lổ vết máu đã khô, lòng bàn tay ướt lạnh.

Bỗng nhiên một âm thanh mãnh liệt truyền tới, trong lúc anh đang ngẩng ngơ thì một quả đấm mạnh chạm vào mắt, đi cùng với tiếng vang chính là giọng nói chất vấn.

“Lục Thiếu Phàm, đây chính là cách anh bảo vệ cô ấy sao? Nếu không thể bảo vệ được tại sao anh lại cứ cố chấp độc chiếm cô ấy?”

Bị một quyền đánh vào mặt, anh không kịp chuẩn bị, thân hình lảo đảo, lý trí cũng từ từ quay về. Đôi mắt sắc lạnh của anh nheo lại tức giận nhìn Kỷ Mạch Hằng, nơi khóe miệng vẫn còn rỉ máu, anh mạnh mẽ đáp trả Kỷ Mạch Hằng một đấm

“Thị trưởng Lục, tới nơi rồi”

Lục Thiếu Phàm thu hồi suy nghĩ, anh đưa mắt nhìn đồng hồ, nhìn những nhân viên từ tòa thị chính đi ra, môi mím lại, không đợi lái xe giúp anh mở cửa liền bước xuống, sau đó đi về phía bãi đổ xe.

“Mọi chuyện còn lại phiền thư kí Triệu giải quyết, tôi tới bệnh viện trước”

Author: YingYing

Em không sợ xuống địa ngục... chỉ sợ địa ngục không có anh EM có thể yêu anh, nhưng không thể bắt anh yêu em, giống như em cũng không thể khiến tất cả mọi người trên thế giới yêu mình.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s