Fijian's blog

Lắc lắc mông

[Lục Thiếu Phàm, em yêu anh] Chap 102.1

Để lại bình luận

Chap 102.1

Edit by Fijian

Tại trại an dưỡng Kỳ Lân Sơn, những chiếc xe cảnh sát từ từ ngừng lại, đứng ở cửa là cục trưởng bộ công an đang khác sáo trao đổi cùng với vị thị trưởng đã cung cấp tin tức, ông dùng thái độ chân thành nhất bày tỏ lòng biết ơn

“Thị trưởng, Lần này phải cám ơn anh rồi, quả thật là giúp chúng tôi giải quyết được một vấn đề nan giải, tôi xin thay mặt toàn bộ công an sở ngành cảm ơn anh”

Cục trưởng Lưu nắm chặt tay Lục Thiếu Phàm, mặt nghiêng 45 độ cảm kích vị thị trưởng đã tích cực phối hợp với cảnh sát, nắm tay rất lâu sau không buông.

Khi chuẩn bị sang năm mới, ông cũng làm phiền vị thị trưởng trẻ tuổi này nhắc nhở ông quét một song bạc ngầm, tiếp đó đột kích những nơi tệ nạn, cũng vì vậy mà ông thăng chức nhanh chóng. Lần này, Lục Thiếu Phàm lại giúp ông giải quyết một vụ án cướp của đang khiến ông đau đầu, Lưu cục trưởng sớm đã cung phụng như vị phúc tinh có ích cho con đường của ông.

“Cục trưởng Lưu khách khí rồi, thân là thị trưởng thành phố A cũng nên hợp tác với cảnh sát, vừa là tấm gương tốt vừa là vì sự an toàn của thành phố A xây dựng một tương lai mới, đây là nghĩa vụ khi nhậm chức thị trưởng”

Lục Thiếu Phàm khiêm tốn mỉm cười, ánh mắt lễ độ nhìn lướt qua các lãnh đạo khác, lời nói ôn hòa cũng chứng tỏ mình đã làm hết trách nhiệm của một người thị trưởng.

Ánh mắt Lục Thiếu Phàm quét qua đám người liên can cũng đang gật đầu ngầm khen ngợi. Dù họ nghi ngờ một người với thân phận thị trưởng mà lại vô duyên vô cớ lên lầu sáu nhưng đều không dám nói ra mặt sợ phá vỡ mối quan hệ đồng lieu.

Cổng viện an dưỡng từ từ mở ra cũng thu hút sự chú ý của mọi người đang nói chuyện với nhau, ba người đàn ông mặc cảnh phục đi ra, một người bên trái một người bên phải giữ lấy Mẫn Tiệp, một người khác chạy đến chỗ gác cổng giải thích.

Hai tay bị còng lại, Mẫn Tiệp đang suy sụp tinh thần vừa nhìn thấy Lục Thiếu Phàm thì kích động, liên tục giãy giụa, mặc kệ người cảnh sát quát lớn cô ta lại như phát điên gào thét hướng về phía các vị lãnh đạo.

“Lục Thiếu Phàm, mày là tên ngụy quân tử, lật lỏng, tại sao lại gọi cảnh sát bắt tao”

Cách nói chuyện điên cuồng của Mẫn Tiệp làm cho khung cảnh duyên dáng cũng phải ngưng trọng, trước ánh mắt hoài nghi của mọi người, Lục Thiếu Phàm vẫn giữ vẻ mặt hờ hững, đôi mắt không hề tỏ ra chột dạ, buông tay cục trưởng Lưu đi tới bên Mẫn Tiệp.

Nhìn Lục Thiếu Phàm không ngừng tới gần, Mẫn Tiệp như bị nghẹn lại không còn giận mắng, môi mấp máy, nhìn vẻ nghiêm túc của Lục Thiếu Phàm cô ta tính lui lại thì bị cảnh sát cản, không để cô ta né tránh.

“Nếu cô cảm thấy tôi làm theo lẽ công bằng chính là ngụy quân tử, thì tôi không có gì để nói, tôi nghĩ, toàn xã hội này đều muốn tên tội phạm bị sa lưới pháp luật, tiếp nhận sự chế tài của pháp luật”

Mẫn Tiệp bị lời nói của Lục Thiếu Phàm làm cho hoảng hốt, gương mặt ngẩn ra, ánh mắt không có gì ngoại sự hỗn động, như hiểu được gì đó cô ta liền ngậm miệng thôi không huyên náo, ngoan ngoãn leo lên xe cảnh sát, trước lúc cửa xe khép lại, cô ta còn quay sang nhìn Lục Thiếu Phàm.

Cô ta không thể mười phần tin Lục Thiếu Phàm sẽ giúp mình thoát tội, nhưng cũng không thể không tin. Sự thật đó khiến cô ta rất chán nản, không cùng Lục Thiếu Phàm giáo dịch thì những lời cô nói sợ rằng tòa án và cảnh sát sẽ không tin, ai bảo tên Will này làm việc quá cẩn trọng?

Nhớ tới Will, Mẫn Tiệp hận không thể đánh hắn, tên đàn ông đó xem cô như kẻ bảo gì làm nấy, dám lợi dụng cô bày ra vụ án cướp bóc này. Vốn dĩ hắn ta đã thương lượng chỉ cần ép được Mẫn Nhu kí tên, giao ra cổ phần Mẫn thị, sau đó bảo đám lưu manh biến đi một thời gian, dù Mẫn Nhu báo cảnh sát cũng không tìm thấy chứng cớ, giấy chuyển nhượng cũng không thể chứng minh thật giả.

Nhưng cô vạn lần cũng không ngờ Will lừa gạt mình, ra lệnh đám lưu minh giết Mẫn Nhu sau đó giá họa cho cô. Một hòn đá bắn hạ hai con chim, vừa khử được Mẫn Nhu vừa khiến cho cô ngồi trong tù, Mẫn thị không có người nối nghiệp thì hắn sẽ thừa dịp nhà cháy hôi cửa, đoạt lấy Mẫn thị.

Nếu không phải cô kịp thời phát hiện, sợ cảnh sát tìm được nên trốn đi. Sợ rằng lúc nãy đã vào trại giam, quay đầu nhìn viện an dưỡng nhỏ dần, Mẫn Tiệp run bần bật, nếu như cô biết mình bị bắt tới đây, cô tuyệt đối sẽ không bỏ trốn.

So với thể xác, hành hạ về tinh thần là cách trừng phạt tàn nhẫn, nơi này sẽ mãi mãi trở thành cơn ác mộng của cô, trong đêm tối tỉnh dậy cùng những kí ức kinh khủng, cô chỉ mong vĩnh viễn không đặt chân vào nơi này  nữa.

Quay về bên cạnh các vị lãnh đạo, gương mặt Lục Thiếu Phàm không có mấy biến hóa, tựa hồ những lời chửi mắng của Mẫn Tiệp không phải nói mình. Anh nâng tay xem đồng hồ, ngẩng đầu mỉm cười nhắc:

“Cũng đã trễ rồi, chúng ta về thôi, tới nơi cũng đúng giờ tan sở”

Đối với những chuyện vừa phát sinh, mấy cán bộ lãnh đạo cũng không nói thêm, thấy Lục Thiếu Phàm bước xuống bậc thầm, họ cũng đi theo. Ở trên quan trường lăn lộn nhiều năm, nếu còn không biết quan sát sắc mặt người khác thì thật lỗ mãng.

Nhìn mọi người lên xe, Lục Thiếu Phàm cũng cùng thư kí đi về phía xe, di động trong túi đột nhiên rung lên. Lục Thiếu Phàm đứng bên cửa xe, lấy di động ra nhìn dãy số xa lạ.

“Xin chào”

Đáp lại anh là giọng nói lo lắng của dì Mai. Dì Mai báo cho anh biết tin khiến anh nhíu mày, vẻ mặt ngưng đọng.

“Chăm sóc tốt Thiếu phu nhân”

Tắt điện thoại, cửa xe từ từ mở ra, Lục Thiếu Phàm không ngồi vào ngay mà nhìn những ngọn núi ở phía xa. Anh chợt cảm thấy rất nhẹ nhõm đồng thời lại khẩn trương, nói cách khác anh thấy tâm tư mình rối loạn.

Cuối cùng Tiểu Nhu cũng biết, biết Kỷ Mạch Hằng vì cô mà hi sinh.

Ngoài cửa sổ, những ngọn núi từ từ lui về sau, suy nghĩ của anh cũng trở về tối hôm đó. Đêm đó anh nhận ra mình sợ hãi sẽ mất đi Mẫn NHu biết bao, cũng nhận ra sự chân thành và hối hận của Kỷ Mạch Hằng.

Giữa hành lang, anh đau khổ tìm kiếm cô, mấy lần thất lễ đẩy cửa phòng người khác, nhưng vẫn không thể tìm thấy người anh yêu, di động liên tục gọi cho dãy số mà anh đã nằm lòng vậy mà vẫn không ai nghe máy.

Khi quay về, nhìn phòng đợi trống rỗng, nỗi lo âu bất an cũng ùa tới, Mẫn Nhu không phải người tùy hứng. Anh đã dặn cô đợi anh quay về, cô không thể tự nhiên bỏ đi mà không báo anh lấy một tiếng.

Sau nhiều lần gọi, điện thoại cuối cùng cũng đáp lại, nhưng vang vào lỗ tai anh không phải giọng nói trong veo của cô, mà là giọng nam trầm thấp. Người đàn ông đó, dù anh không thường tiếp xúc vẫn đoán ra được ngay là ai.

Không phải anh có khả năng nhận giọng, chỉ vì người đàn ông đó từng là đối tượng của người anh yêu. Lúc đó, cô yêu Kỷ Mạch Hằng rất nhiều, anh cũng hiểu rõ người đàn ông này hơn, hai năm sau gặp lại, anh còn ra lệnh cho Kỳ Phong đi điều tra Kỷ Mạch Hằng bao gồm cả bối cảnh lẫn đời sống riêng tư.

Khi anh nghe Kỳ Phong báo cáo kĩ càng, biết Kỷ Mạch Hằng và Mẫn Tiệp đã khôi phục tình cửa, không thể phủ nhận lúc đó anh rất vui, vui vì người đàn ông kia bạc tình, để cho anh có cơ hội cướp được người phụ nữ mình yêu. Kỷ Mạch Hằng phản bội đã giúp mọi hành động của anh trở nên danh chính ngôn thuận.

Ngày diễn ra lễ trao giải, cô kinh ngạc khi thấy anh đứng ngoài phòng, mắt mở to, cảm xúc biến đổi trong chớp mắt nào là kinh ngạc nào là áy náy, cũng không biết làm sao, duy nhất là không có sung sướng. Nhưng tâm trang anh lúc đó rất vui.

Cô là người con gái duy nhất trong 30 năm mà anh để ý tới, lần đầu tiên anh có thể quang minh chính đại đi vào, không mang tiếng cường thủ đoạt hào.

Chỉ cần trái tim cô vẫn chơi vơi giữa biển rộng mênh mông, anh tự tin mình sẽ trở thành con thuyền cứu nạn, cô còn yêu người kia, không sao, sớm muộn có một ngày, trái tim của cô sẽ chỉ thuộc về mình Lục Thiếu Phàm anh

Nhìn nụ cười xinh đẹp hạnh phúc của cô, ánh mắt lấp lánh mơ màng, anh biết, anh đã từng bước xâm chiếm được lãnh được, đuổi người đàn ông đó ra khỏi thế giới của cô.

Lời nói dối sớm muộn cũng bị vạch trần. Khi bộ mặt dối trá của Mẫn Tiệp bị lột xuống, lúc đó anh vẫn chưa chắc chắn có được trái tim Mẫn Nhu, cảm giác hoảng hốt xâm chiếm vì Kỷ Mạch Hằng đang nhận ra Mẫn Nhu tốt như thế nào, anh ta cũng bắt đầu yêu lại.

Kỷ Mạch Hằng không phải không yêu Mẫn Nhu, thậm chí so với anh cũng không ít hơn. Chỉ là trong quá khứ, anh ta mê muội oán trách Mẫn Tiệp đã bỏ anh ta, cũng quên mất cảm xúc trong lòng mình.

Vì vậy, anh biết rõ, một khi Kỷ Mạch Hằng nhận ra thì anh ta sẽ coi Mẫn Nhu như cả thế giới của mình, lúc đó nếu Mẫn Nhu dao động, Lục Thiếu Phàm anh sẽ vạn kiếp bất phục.

Anh không tin vào chúa trời, nhưng từ khi gặp Mẫn Nhu, anh lại muốn đi thắp hương bái phật, cảm tạ ông trời đã ưu ái anh. Bởi vì khi Kỷ Mạch Hằng nhận ra mọi thứ thì Mẫn Nhu đã yêu anh. Nếu không phải Mục Lâm Thu xuất hiện khiến cô cảm thấy bất an, chỉ sợ cô nàng ngốc nghếch kia vĩnh viễn cũng không thừa nhận yêu anh/

Đối với Mục Lâm Thu, anh phân định rất rõ, dù không có Thiếu Phong, anh với cô ta cũng không thể ở bên nhau. Trước khi gặp Mẫn Nhu, anh vẫn tưởng bản thân mình sẽ sống mãi như vậy, tình yêu là thứ hư vô cần gì phải lãng phí thời gian.

Con đường chính trị của anh lên như diều gặp gió, thăng tốc nhanh chóng khiến người người vừa hâm mộ lại ghen tị, nhưng không ai biết để có được vị trí trên cao như ngày hôm nay anh đã phải đánh đổi rất nhiều, đằng sau ánh hào quang là sự lạnh lùng.

Mẹ anh lo lắng sợ anh không kết hôn, sợ anh thanh tâm quả dục như chú út, nhìn thấu cái thiện cái ác trên thế gian này, cả đời không kết hôn. Cho nên ép anh đi xem mắt, cũng thật khó tin một vị phu nhân ôn nhã như vậy lại phải dùng chiêu thắt cổ vì đứa con bất hiếu như anh.

Bà Lục khổ sở cầu khẩn khiến anh không thể không nhường nhịn, đi gặp cô gái vừa di học từ MiLan về, tuy anh tỏ vẻ ôn hòa lịch sự nhưng không thể che đi sự mệt mỏi thiếu kiên nhẫn trên gương mặt.

Không phải mắt anh cao hơn đầu, chỉ là người phụ nữ trước mắt chỉ hám danh lợi, từ khi cô ta mở miệng nói câu đầu tiên, anh liền biết cô ta coi trọng cái gì, không phải là thị trưởng thành phố A cũng là cháu trai của tham mưu trưởng, thân phận cao quý.

Lần đi xem mắt này cũng tạo cơ hội cho anh gặp được người con gái mà anh đã chôn sâu trong tận đáy lòng.

Anh chú tâm vào sự nghiệp, cả ngày chỉ biết công việc, cùng kẻ thù chính trị không ngừng chọc ngoáy nhau, ngươi ngu ta làm, đấu qua đấu lại đổi lấy tinh thần và thể xác đều mỏi mệt, không có thời gian quan tâm người xung quanh mình, ngay cả giới giải trí anh cũng không để tâm. Khi anh nhìn lướt qua ánh mắt tò mò của cô thì anh liền nhận ra cô cũng kinh  ngạc vì sự thay đổi của cô.

Cô trở nên rất xinh đẹp, nhưng sự xinh đẹp này vẫn thuộc về người đàn ông khác, hai mắt cô sáng rực như có cánh bướm chao lượn là vì người đàn ông khác.

Anh tính chạy tới nắm lấy tay cô, gương mặt tuy bình tĩnh nhưng lòng lại gợn sóng. Anh biết mình đang suy nghĩ gì, thứ dục niệm đang rục rịch đó khiến anh nhận ra,  anh cũng là con người, cũng muốn có được vật mình muốn, chỉ là vật đó đã có chủ.

Anh đối với phụ nữ luôn phong độ, luôn duy trì khoảng cách, người ngoài nói anh giữ mình trong sạch, cơ trí lí tính, chỉ có anh hiểu, anh chưa gặp được người con gái khiến anh đánh mất lý trí mà thôi!! Mãi đến khi cô xuất hiện.

Lục Thiếu Phàm anh từ trước tới giờ không phải người tốt, dáng vẻ nho nhã bên ngoài chỉ che giấu đi sự gian ác của mình. Nhưng khi anh ý thức được mọi mưu kế của anh sẽ làm cô bị tổn thương thì anh liền muốn làm thánh nhân, thành toàn cho cô hạnh phúc.

 Nhưng vận mệnh trêu ngươi, lúc gặp nhau, cô ngã vào lòng anh khóc thất thanh!! Nhìn cô tuyệt vọng như vậy khơi dậy mầm móng nằm sâu trong lòng anh, tình yêu thì mông lung, nhưng anh nguyện ý đắm chìm vì cảm giác này thật tuyết, mặc kệ cho tình yêu cứ như vậy lớn lên khỏa mạnh tới khi vượt ra ngoài phạm vi khống chế của anh.

Anh không cố ý tạo cơ hội gặp cô, nhưng cô cứ hết lần này đến lần khác chiếm cứ tầm mắt của anh, trong trái tim toàn là dấu chân của cô, khi anh hạ lệnh Kỳ Phong đi điều tra thì anh đã không thể buông tay được nữa.

 

 

 

Author: YingYing

Em không sợ xuống địa ngục... chỉ sợ địa ngục không có anh EM có thể yêu anh, nhưng không thể bắt anh yêu em, giống như em cũng không thể khiến tất cả mọi người trên thế giới yêu mình.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s