Fijian's blog

Lắc lắc mông

[Lục THiếu Phàm, em yêu anh] Chap 101

Để lại bình luận

Chap 101

Edit by Fijian

“Tấn Yên, tôi cần bản chuấn đoán bệnh của anh”

Người thanh niên đang coi báo nghe vậy liền nhíu mày, ngước mắt nhìn vẻ trầm ngâm của Lục Thiếu Phàm, ngừng lại vài giây, nửa nheo nheo mắt lường biếng ngả lưng vào sau ghế

“Thị trưởng Lục à, tôi vẫn muốn là Đảng Viên tuân thủ đúng luật pháp a”

Thẩm Tấn Yên cười dài gấp tờ báo lại bỏ ngăn kéo, mười ngón tay duỗi ra để trên mặt bàn, các ngón tay đụng vào nhau theo nhịp, trước yêu cầu của Lục Thiếu Phàm không hề trả lời.

Lục Thiếu Phàm biết rõ động tác này có ý nghĩa gì, thần sắc nghiêm nghị liền trở nên lạnh lùng, mỉm cười, nhìn người thanh niên đang suy nghĩ đến yêu cầu của mình, khoan thai nói:

“Viết giấy chuẩn đoán bệnh phù hợp với tình hình thực tế của bệnh nhân, yêu cầu này không quá khó đối với một bác sĩ chuyên khoa tâm thần đầy uy tín như cậu”

Cách nói chuyện chắc chắn của Lục Thiếu Phàm chỉ khiến Thẩm Tấn Uyên mỉm cười, không còn vẻ khiêm tốn mà tiếp nhận lời khen của Lục Thiếu Phàm, gương mặt từ đầu tới cuối không hề có ý cười.

Lục Thiếu Phàm không giận, khóe miệng cong lên, ánh mắt đảo quanh nhìn thiệp mừng để bên bàn thì nhướng mày. Anh cũng tỏ ra như Thẩm Tấn Uyên, tựa lưng vào ghế, ngón tay gõ lên bàn, đôi mắt cười cười đón nhận ánh mắt giảo hoạt của Thẩm Tấn Uyên.

Tấn Hàm oán trách nói, hôn lễ quà của anh trai vẫn chưa thỏa mãn, gần đây đang rất phiền não, tính đem chuyện này nói cho chị dâu”

“Chuyện vừa nãy nói với Lục thị trưởng chẳng qua là đùa thôi, không phải chỉ là giấy chuẩn đoán thôi sao, nhanh thôi mà!! Đợi một lát”

Nghe nhắc tới người vợ quỷ dạ xoa của mình, Thẩm Tấn Uyên đột nhiên thẳng cả xương sống, cả người ngồi thẳng lên, thái độ thay đổi một trăm tám mươi độ, vẫn là nụ cười tủm tỉm, nhưng có chút lấy lòng nhiều hơn là mưu mô!! TRong lòng thầm kêu khổ, ai kêu vợ anh ta lại quản nghiêm như vậy.

Thẩm Tấn Uyên lấy tờ giấy để ở bên cạnh, cầm lấy bút ghi!! Bắt đầu múa bút thành văn, nhịn không được lảm nhảm:

“EM trai thiếu nợ thì tìm anh trai giúp, bây giờ có chuyện nhỏ này…”

Kéo dài những từ cuối, Thẩm Tấn Uyên thở dài, lấy thêm một tờ giấy, tờ giấy trong tay vẫn không đưa cho Lục Thiếu Phàm, tiếng di động vang lên cắt ngang cuộc giao dịch không công  bằng này.

“xin lỗi, tôi ra ngoài nhận điện thoại”

Lục Thiếu Phàm nhìn di động trong tay liền đứng dậy đi ra ngoài, liếc mắt nhìn Thẩm Tấn Uyên vẫn đang xé mấy tờ giấy ra viết, trong lòng thì thầm oán Lục Thiếu Phàm là lão hồ ly không cầm được giấy chuẩn đoán chắc chắn sẽ không ra về.

Khi cửa phòng khép lại, Lục Thiếu Phàm cũng bắt được thoại, nghe bên kia báo cáo, long may nhíu lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn dãy hành lang vắng vẻ, trước khi gác điện thoại chỉ dặn dò một câu.

“Tiếp tục theo sát, đừng để hắn ta chạy thoát”

Cất điện thoại, Lục Thiếu Phàm quay về văn phòng, không ngồi xuống ghế ngay mà thong thả đi tới bên Thẩm Tấn Uyên. Thẩm Tấn Uyên đề phòng tính chuyển qua cái ghế trước thì Lục Thiếu Phàm cúi xuống vỗ vai anh ta, cười nhạt như ban đầu:

“Kế hoạch của tôi có chút thay đổi, vì vậy… giấy chuẩn đoán bệnh này anh giữ đi, đúng rồi, giúp tôi sắp xếp một chút, tôi muốn gặp người phụ nữ lần trước bị Kỳ Phong đưa vào.”

Kỳ Phong là trợ thủ đắc lực nhất của Lục Thiếu Phàm, trong mắt người ngoài thì là hộ vệ của thị trưởng, thật ra thân thế thâm tang bất lộ, đi theo Lục Thiếu Phàm vài chục năm, hai người quan hệ rất gắn bó, con đường chính trị của Lục Thiếu Phàm lên như diều gặp gió cũng nhờ anh ta.

Thẩm Tấn Uyên cố nén xúc động, quăng giấy chuẩn đoán sang bênh, liền gọi cho nhân viên y tá bên ngoài, an bài xong xuôi mọi việc. Lúc Lục Thiếu Phàm đi tới cửa, không quên quay lại khích bác anh ta vài câu:

“Nếu anh cảm thấy lãng phí thì mặt sau của tờ giấy vẫn còn chơi được, tôi nhớ lúc còn bé anh thích nhất là vẽ mấy bảng cửu cương

Thẩm Tấn Uyên cầm tớ giấy đầy nét chữ rồng bay phượng múa lên, nghe tiếng đóng cửa chua chat nhất thời lệ rơi xuống. Lúc trước, bản thân sao lại đồng ý chứa chấp người phụ nữ, bây giờ chẳng khác gì tự rước lấy phiền toái.

Ánh sáng trong đầu lóe lên, Thẩm Tấn Uyên nhanh chóng lấy di động ra gọi cho vợ mình. Khi nghe giọng nói đầy phấn khởi của vợ mình thì Thẩm Tấn Uyên như bị dội một gáo nước lạnh, cả người bật dậy khỏi ghế, chạy ra cửa, muốn chửi nhưng Lục Thiếu Phàm đã không thấy đâu.

“Ông xã à, Lục thị trưởng vừa rồi gọi điện nói một người thân của anh ta mắc bệnh, đã đưa tới chỗ anh. Anh cần chú ý người đó, à dì Lục có hẹn em đi dạo phố em cúp trước đây.”

Thẩm Tấn Uyên cảm thấy đầu đau như búa bổ, tay xoa huyệt thái dương ngã về sau ghế, mắt nhìn ra khung cảnh rực rỡ bên ngoài cửa sổ, không hổ là Lục Thiếu Phàm, ngay cả công tác tư tưởng cho vợ anh cũng đã làm đủ, ngăn cản mọi cách khiến anh không rút chân ra được.

Anh tính đưa vợ mình đi ra nước ngoài tránh cơn sóng lớn này, chờ vụ án xét xử xong rồi về. Không ngờ, cuộc gọi điện thoại vừa nãy trực tiếp làm cho kế hoạch của anh phá sản, Thẩm Tấn Uyên thở dài đi tới giá sách, cầm mấy uyển về tinh thần học bắt đầu đau khổ đọc nó.

Dù không vì Lục Thiếu Phàm thì anh cũng phải tự giúp bản thân giải vây trước, tuyệt đối không thể để vì chuyện này mà làm hỏng uy doanh bác sĩ chuyên khoa tâm thần của anh trong giới y học.

Cho nên.. đôi mắt sắc nheo lại, nhìn chằm chằm tiêu đề trên cuốn sách, môi cong lên, anh chỉ có thể đành xin lỗi người phụ nữ nhìn như bình thường kia.

Đắc tội Lục Thiếu Phàm, anh cũng không nghĩ cô gái đó có thể sống tốt được nữa. Lần này, anh sẽ làm bồ tát phổ độ cho cô gái, giúp cô thoát ly khổ ải, tiếp tục sống ở thế giới cực lạc này.

Tiếng cửa sắt lạnh lẽo mở ra, bong người cao ráo đứng nghiêm ở cửa, ánh đèn sau lưng bao phủ lấy anh. Trong căn phòng âm u, Mẫn Tiệp ngồi trong góc hoảng sợ ngẩng đầu, nhìn người đàn ông cao ngạo như một vị thần, đôi mắt chỉ có oán hận và tuyệt vọng.

“Lục.. Thiếu.. Phàm”

Nghiến răng nghiến ngợi nói tên người đàn ông vang lên trong căn phòng, tiếng bước chân hòa với tiếng cửa sắt khép lại, một bong người bao trùm lấy cơ thể của cô ta, che đi ánh nắng mặt trời duy nhất trên đầu cô ta.

Lục Thiếu Phàm quét mắt nhìn những vết thương trên cánh tay Mẫn Tiệp, hờ hững nhìn căn phòng đơn điệu, ngoại trừ giường cùng một số vật dụng có nhân cũng không còn gì cả. Bố cục phòng như vậy, cho dù trại an dưỡng xuất phát từ mục đích gì thì anh vẫn cảm thấy rất hài lòng, ít nhất nó có thể ngăn Mẫn Tiệp tự tử.

So với chết, không bằng sống mà chịu tội, mỗi một ngày trôi qua trong tuyệt vọng, tiêu hủy đi chút ánh sáng trong cuộc đời cô ta khiến cô ta rơi xuống vực sâu tối đen, mãi mãi không thể phục sinh.

Lục Thiếu Phàm liếc nhìn người phụ nữ đang co rúc người lại, xoay người ngồi xuống ghế, nhìn chiếc ghế xem ra cũng sạch sẽ, anh lấy chiếc khăn tay từ trong túi ra, cúi người bắt đầu lau đâu vào đấy.

“Nghe nói cô suốt ngày gây chuyện ở đây”

Rõ ràng giọng nói rất ôn hòa tựa dòng suối nhưng rót vào tai Mẫn Tiệp lại thành tiếng gọi của ác quỷ, hai tay run rẩy nắm thành quả đấm, răn nghiến chặt, ép bản thân ngước đầu lên nhìn người đàn ông ung dung này.

Đều tại Lục Thiếu Phàm, tất cả những bất hạnh xui xẻo mà cô gặp phải đều là do anh ta ban cho, nếu không phải vì anh ta!! Bây giờ, cô đã là tiểu thư Mẫn thị người người hâm mộ, thiếu phu nhân Kỷ thị, chứ không phải như kẻ điên thế này!

Cô hiện tại thân mang trọng tội, xét đến cùng là do Mẫn Nhu hại! Cô sống ở đây, mà không giây phút nào thầm nguyền rủa đôi vợ chồng đã phá hủy cuộc sống của cô.

“Tôi không có điên, Lục Thiếu Phàm, tôi sẽ tố cáo anh phi pháp bắt giam người khác, tôi muốn vạch trần bộ mặt xấu xa bẩn thỉu của anh nói cho mọi người, để họ nhìn ra bộ mặt ngụy quân tử của anh”

Mẫn Tiệp càng lúc càng dữ tợn, thở hổn hển chỉ vào người đàn ông ngồi trên ghế, trên mu bàn tay đầy vết máu trong khung cảnh âm u càng thêm rợn người. NHưng cô ta cố nén đau, muốn trút bỏ mọi phẫn nộ trong lòng.

Lục Thiếu Phàm ngồi trên ghế, nhàn nhã vắt chéo hai chân, im lặng lắng nghe Mẫn Tiệp chửi mắng, gương mặt tuấn tú từ đầu tới cuối luôn cười mỉm, thậm chí trong mắt cũng chứa ý cười sung sướng khiến người ta rợn cả tóc gáy.

Mẫn Tiệp nhìn ánh mắt của Lục Thiếu Phàm, cả người chợt lui xa một nửa trước lệ khí từ Lục Thiếu Phàm, tuy không cam tâm nhưng cũng không dám chửi mắng Lục Thiếu Phàm nữa. Nếu như không phải cô ta đang ngồi trên đất sợ rằng sẽ bị hù dọa mà té xuống đất.

“Cô cảm thấy mọi người sẽ tin lời một người điên nói là thị trưởng  của họ xấu xa, không có nhân tín, hay tin một thị trưởng công tư phân minh nói một người điên có bệnh?”

Lục Thiếu Phàm để khăn tay đã bị bụi phủ đầy để lên khung giường, quay sang cúi thấp người, giọng nói thân thiện nhìn sắc mặt tái nhợt của Mẫn Tiệp, đôi mắt nheo lại khẽ chỉnh sửa tay áo sơ mi, tiếp tục nói:

“Cô nói cô không phải người điên, ai tin, bản thân cô bị nhốt ở đây chung với bệnh nhân tâm thần, quên nói cho cô biết, cô càng giải thích chứng tỏ mình không điên, người khác càng cho rằng cô bị điên nặng, đây chính là thực tế”

“Mình không điên… mình không điên… Lục Thiếu Phàm, anh hãm hại tôi, tôi căn bản không có điên”

Hai tay gầy gò của Mẫn Tiệp cào cấu tóc mình loạn xạ, như người điên hét lên, muốn che lấp đi lời nói tàn nhẫn của Lục Thiếu Phàm. Mẫn Tiệp mất đi lí trí chứng tỏ Lục Thiếu Phàm đã thành công!! Nụ cười càng rõ hơn.

“Bác sĩ, bác sĩ có thể chứng minh tôi không bị điên. Tôi muốn đi gặp bác sĩ, bác sĩ nói tôi không giống với người ở đây, hơn nữa còn nói hai ngày nữa sẽ thả tôi ra ngoài”

Mẫn Tiệp phảng phất đắm chìm trong mơ mộng của mình, chật vật đứng dậy, chạy tới cửa, ra sức đập tay lên cửa sắt, hét to:

“Bác sĩ, bác sĩ, tôi muốn gặp bác sĩ, tôi muốn gặp bác sĩ”

“Bác sĩ tới đây thì sao, cô nghĩ bọn họ sẽ thả cô ra ngoài sao?”

Bàn tay sưng đỏ truyền đến cảm giác đau rát, cô ta không quan tâm dùng sức đập cửa, một lòng chỉ mong muốn rời khỏi căn phòng này, né tránh ánh mắt quỷ dị kia, thoát ly khỏi lòng bàn tay Lục Thiếu Phàm, nhưng âm thanh chói tai từ cửa sắt cũng không thể ngăn được giọng nói u oán của Lục Thiếu Phàm”

“Nếu như cô vẫn nói chuyện, mọi người có thể cho rằng cô bị chứng hoang tưởng hoặc trầm cảm. Nếu cô không nói lời nào, mọi người có thể cho rằng cô bị chứng uất ức, nếu giữ sự trung lập thì họ nói cô tính tình quái gở, đương nhiên đó cũng xem như chứng bệnh tinh thần sợ hãi.

Tiếng đập cửa từ từ chậm lại, ngoài cửa vẫn tĩnh mịch, những cảm xúc nổi loạn của Mẫn Tiệp chỉ còn lại sự thất vọng hận thù, hai mắt trống rỗng, đôi mắt ngơ ngác không hề nhìn người đàn ông tựa như đang nói chuyện phiếm cùng mình.

“Dù là triệu chứng nào, kết luận chỉ có một, cô bị điên”

“A”

Giọng nói Lục Thiếu Phàm không hề sắc lạnh, nhưng từng chữ lại như thứ thuốc độc dành cho Mẫn Tiệp, xóa bỏ mọi hi vọng của cô ta.

Sự thờ ơ lạnh nhạt trái ngược với Mẫn Tiệp đang phá điên la hét ầm ĩ, Lục Thiếu Phàm nhếch môi, một tay rút ra khỏi túi quần, một tay vuốt nhẹ khung giường, khóe miệng mỉm cười, bình tĩnh nhìn cô ta từ từ ổn định lại.

Mẫn Tiệp suy sụp ngã xuống đất, ánh mắt dại ra nhìn về phía ánh mặt trời ngoài cửa sổ, trong lòng khát vọng tự do liên tục kêu gào, cô ta chồm dậy, như muốn thoát đi, cô ta không muốn sống phần đời còn lại ở đây.

“Muốn ra khỏi đây, không phải là không thể”

Lục Thiếu Phàm nói được nửa câu đầu hai mắt Mẫn Tiệp liền sáng rực, ánh mắt khẩn thiết nhìn người đàn ông nắm trong tay quyền sinh sát.

“Nghe người cô đưa cô vào đây nói, cô không thừa nhận vụ cướp đả thương người này do mình gây ra, mà do một người tên Will gây ra, có phải vậy không?”

Ánh mắt sắc bén của Lục Thiếu Phàm bắn về phía Mẫn Tiệp đang cau có, tuyệt đối không tha nếu cô ta nói dối, chiếc giày da màu đen khẽ nhúc nhích làm Mẫn Tiệp hoàng sợ, cô ta lo lắng, một khi cô ta chần chờ Lục Thiếu Phàm sẽ quay đầu bỏ đi không bao giờ trở lại, mặc kệ cô ta sống chết.

Nhìn Mẫn Tiệp vội vàng gật đầu, đôi mắt sợ hãi đầy sự thành thật, không có trốn tránh, Lục Thiếu Phàm thản nhiên mỉm cười mắt lóe lên tia lạnh.

“Cô nói với cảnh sát hắn ta là chủ mưu như vậy cô sẽ được tự do.”

Mẫn Tiệp không thể tin nổi khi nghe Lục Thiếu Phàm nói vậy, cuộc giao dịch này có gì đó rất lạ nhưng cô ta lại không đoán được là sai ở chỗ nào, hơn nữa lợi ích đạt được quá lớn, chỉ cần nghĩ tới lúc bản thân có thể rời khỏi chốn điên dại này, Mẫn Tiệp như đang chết đi bỗng cuồn cuồn  máu chảy tỉnh dậy.

Xảo trá như Lục Thiếu Phàm sẽ dễ dàng bỏ qua cho cô sao,  tuy rất vui nhưng Mẫn Tiệp vẫn cảm thấy nỗi bất an mơ hồ, chất vấn nhìn Lục Thiếu Phàm muốn lấy được sự bảo đảm:

“Tôi làm sao biết được anh có gạt tôi không, hơn nữa một người điên nói liệu người khác có tin?

Lục Thiếu Phàm nếu muốn để cô ta khai ra Will thì phải chứng tỏ cho cảnh sát và tòa án biết cô ta không điên, cô ta nói như vậy là muốn Lục Thiếu Phàm giúp cô ta thoát khỏi cái danh hiệu kẻ điên này, hơn nữa liệu cô ta có bị kết án không.

Mẫn Tiệp chưa suy nghĩ xong, Lục Thiếu Phàm đã cười lạnh:

“Cô cho rằng mình còn lựa chọn khác sao?”

Khi Lục Thiếu Phàm đi gần tới cửa sắt, Mẫn Tiệp hốt hoảng né ra, cả người lảo đạo tựa vào vách tường, lúc anh mở cửa ra còn nói một câu khiến cô ta tạm thời an tâm:

“Cô chỉ cần chuẩn bị tốt những điều  mình sẽ nói, để Will rơi vào lưới pháp luật, những chuyện khác không cần cô lo”

Cánh cửa sắt nặng nề đóng lại, Lục Thiếu Phàm không nhìn về thang máy ở cuối hành lang, mà lấy di động ra, trong hành lang yên tĩnh vang lên giọng của Lục Thiếu Phàm,  tựa như trên mặt hồ yên tĩnh bỗng có viên đá ném xuống khiến mặt hồ nổi sóng.

“Cục cảnh sát phải không? Tôi ở trại an dưỡng Kỳ Lân Sơn nhìn thấy nghi phạm đang bị truy nã, đúng, là cô ta, không có gì, làm công dân thì nên hợp tác giúp đỡ cảnh sát…”

 

Author: YingYing

Em không sợ xuống địa ngục... chỉ sợ địa ngục không có anh EM có thể yêu anh, nhưng không thể bắt anh yêu em, giống như em cũng không thể khiến tất cả mọi người trên thế giới yêu mình.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s