Fijian's blog

Lắc lắc mông

[Lục Thiếu Phàm, em yêu anh] Chap 93.1

1 Phản hồi

tumblr_m5u4onym0H1qhzo23o1_500

Chap 93.1

Edit by Fijian

Bầu không khí náo nhiệt của tết âm lịch vào tháng hai cũng từ từ tắt dầu rồi biến mất, những ngày cuối của tháng hai tới cũng là hôn lễ được cử hành.

Sau khi Mẫn Tiệp tự ý công khai lời xin lỗi trước giới báo chí thì những tin đồn khác nhau cũng xuất hiện.

Chuyện Mẫn Tiệp đi du học ở Milan và những việc xảy ra khi đó đều được mang ra ánh sáng, còn cuộc hôn nhân giữa Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm vì sự can thiệp của Mẫn Tiệp trở thành đề tài nóng của xã hội. Mẫn Nhu lại không ra mặt giải thích, từ một mối kim ngọc lương duyên biến thành nghiệt duyên bị xã hội lên án.

Với chỉ số thông minh của Mẫn Tiệp, Mẫn Nhu cũng không hề khinh thường, trước những lời gièm pha tai tiếng, lại có thể duy trì được bình tĩnh, bày ra chủ ý công khai xin lỗi trước báo chí.

Mẫn Nhu mỗi ngày đều xem báo, Mẫn Tiệp bây giờ ngày ngày đều xuất hiện, lại còn là ảnh màu, nhưng chỉ có một mình không hề có ai đi bên cạnh. Vừa ra khỏi cửa liền bước lên xe buýt hoặc tàu điện ngầm khác hẳn vẻ tiểu thư trước đây.

Mẫn Tiệp chịu không ít khổ cực, Mẫn Nhu cũng hiểu rõ. Nhưng với thói quen của Mẫn Tiệp lại có thể tiết kiệm, suốt ngày ru rú trong nhà nếu cô ta không phải bị hỏng óc rồi chắc chắn có người làm quân sư, giúp cô ta bày mưu tính kế.

Nhìn dáng người cô độc trong tờ báo, Mẫn Nhu chợt nhướng mày, nhìn sang bên mép hình, nụ cười trên môi cong lên, Mẫn Tiệp chẳng qua là con cờ mà Will cần dùng nhưng không ngờ lại thuận buồm xuôi gió!

Người đàn ông này, trốn trong bóng tối thao túng Mẫn Tiệp như con rối, chắc chắn muốn chiếm Mẫn thị. Bây giờ anh ta làm thế, ngoại trừ khiến mối quan hệ của Mẫn Tiệp và Mẫn Nhu càng thêm căng thẳng thì còn được lợi gì.

Hay, anh ta muốn cô đứng ra, giống như Mẫn Tiệp, khiến cho mọi chuyện xào xáo lên đạt tới hiệu quả tốt nhất, ngồi ngư ông đắc tới.

Đáng tiếc, anh ta tính sai rồi. Cô còn chưa đến mức kích động dẫn giới truyền thông tới xem cô và Mẫn Tiệp cãi nhau, cuối cùng rơi vào lưới để mọi người ai cũng chỉ trích cô.

Giá cổ phiếu của Mẫn thị bị rớt nghiêm trọng, dưới áp lực của người chơi cố phiếu, đại hội cổ đông được mở, cũng tại hội nghị này, Mẫn Nhu mới biết mười lăm phần trăm cổ phần khác của Mẫn thị đã được chuyển tới tên cô.

 Nhìn luật sư đưa giấy tờ chuyển nhượng cổ phần công ty đến trước mặt, Mẫn Nhu như mê muội cả đi, trong lòng bình thản không hờn giận như đã biết trước ai là người tặng. Cô lạnh lùng đẩy giấy tờ chuyển nhượng sang cho luật sự.

“Thứ này không phải của tôi, tôi sẽ không lấy nó”

Vị luật sư nhìn giấy tờ bị trả lại đến cứng đờ nhìn thái độ đầy ương ngạnh của Mẫn Nhu. Ông xấu hổ không biết làm sao, cũng không thể nói là ai đưa. Mẫn Nhu cũng không cho ông cơ hội thuyết phục, cuộc họp vừa kết thúc, cô phớt lờ vị luật sư đó, sau đó cùng Liên luật sư ra khỏi phòng họp.

Nhìn theo bóng lưng kiên quyết của Mẫn Nhu, vị luật sư cầm lấy di động gọi: “Xin lỗi, tôi không thể thuyết phục Mẫn tiểu thư nhận cổ phần công ty…”

Nếu yêu, nhưng yêu không đúng lúc, thì những giọt lệ quý giá cũng chỉ phó hoài, có thể lựa chọn gì nữa.

Khi cô theo đuổi anh ta thì trong lòng anh ta có người khác,  dù cô có cố gắng thế nào cũng không vào được; khi anh ta hối hận thì trong lòng cô đã có người khác, dù anh ta có bù đắp thế nào cũng không vào được trái tim cô.

Tình cảm xưa kia của cô và Kỷ Mạch Hằng đã kết thúc, bây giờ anh ta làm thế chỉ mong giảm bớt nỗi đau khổ mất mát, cũng chỉ mang tới phiền toái cho cuộc sống của cô, cho nên, cô không thể đón nhận ý tốt của anh ta. Nếu đón nhận nó, cô và anh ta sẽ lại dây dưa lần nữa.

Chẳng qua, lần dây dưa này đổi thành anh ta đi theo cô, không phải cô đuổi theo anh ta nữa..

Mẫn Nhu vừa ra khỏi phòng họp liền nhận được điện thoại của Lục Thiếu Phàm. Vì đã đến gần bữa trưa, hơn nữa công ty Mẫn thị và tòa thị chính cách nhau không xa nên hai người quyết định đi dùng cơm.

Mẫn Nhu không đi cùng Liên luật sư xuống bãi đỗ xa. Cô ngồi bên trong phòng tiếp khách, hưởng thụ sự nhiệt tình của nhân viên mang nước nóng tới, chờ Lục Thiếu Phàm tới thì sẽ gọi điện cho cô.

Hôm nay, Mẫn thị mang đến cho Mẫn Nhu cảm giác yên tĩnh, về chuyện loại cảm giác này từ đầu mà tới, Mẫn Nhu đưa mắt nhìn cửa sổ trong suốt, nhìn những nhân viên đang cầm văn kiện đi qua lại, sau đó khép chặt cửa phòng làm việc, qua đó thể hiện tiết tấu làm việc rất có quy luật.

Từ khi cô bước vào Mẫn thị đến khi đại hội cổ đông kết thúc thì không ai tới làm phiền cô, cô chợt nhớ tới Mẫn Tiệp luôn ghen ghét cô, Mẫn Nhu nhíu mày, chẳng lẽ định lực của Mẫn Tiệp đã được Will huấn luyện tốt thế sao?

Sự thật khác với phỏng đoán của Mẫn Nhu một trời một vực, không phải Mẫn Tiệp hoàn toàn tỉnh ngộ, cũng không phải không muốn tới tìm cô tính sổ, mà cô ta không có cơ hội, ít nhất ở Mẫn thị cô ta không còn có cơ hội  huyên náo.

“Anh tới rồi sao? Không cần lên đón em đâu, em tự mình xuống được rồi”

Nhận được điện thoại Lục Thiếu Phàm, tâm tình Mẫn Nhu cũng vui vẻ lên, hào hứng đi ra khỏi phòng tiếp tân. Vì là giờ nghỉ trưa, nhóm nhân viên cũng không tập trung làm việc mà tụ lại nói chuyện. Lúc Mẫn Nhu đi qua, cô vô tình nghe được ít tin tức.

“Tân tổng giám vừa rồi có tới đây, động tác cũng mau lẹ thật, mọi người không thấy hôm qua lúc Mẫn tổng giám quay về thu dọn đồ đạc sắc mặt lúc đó như chuẩn bị nổi bão, mình chỉ là nấm mốc, vừa đi vào đã bị cô ta mắng cho một trận”

“Ai, mấy người chức cao đó tranh giành với nhau tai họa luôn đổ ập lên đầu mấy con cá nhỏ chúng ta. Mẫn tổng giám bị cho nghỉ việc cũng đáng, ai bảo trước kia cô ta cứ khi dễ cấp dưới, thậm chí còn sa thải cả những nhân viên cô ta ghét mà không cần biết lý do, lòng dạ đàn bà quả nhiên ác độc…

“Phó tổng Hồng và Mẫn tổng giám hại công ty chúng ta đến thê thảm, giá cổ phút rớt liên tục, mỗi lần tôi nhìn thấy nó đều run lên, sợ tới ngày mình bị thất nghiệp”

Đám nhân viên nữ mải lo tán gẫu tay cầm cốc nước, buôn chuyện công ty không thấy Mẫn Nhu đang đứng cách đó không xa.

Mẫn Nhu nghe tin Mẫn Tiệp bị sa thải thì thoáng kinh ngạc, nhưng cô cũng hiểu được ý nghĩa của việc đó, hi sinh xe bảo vệ tướng, đây là biện pháp ứng phó với tình hình trước mắt của Mẫn Chí Hải.

Bãi đậu xe tối âm u, khi cửa thang máy mở ra, cách đó không xa cô thấy bóng người đang đứng tựa vào thành xe. Trong khoảnh khắc, Mẫn Nhu cảm thấy bãi đậu xe như được chiếu sáng, bước chân càng nhanh hơn.

Anh hôn nhẹ lên môi cô, ý cười ẩn hiện trong mắt, Mẫn Nhu cũng vui vẻ nở nụ cười, kéo tay anh hỏi: “Lát nữa chúng ta đi ăn phú thạch đầu thuyền ngư, anh thấy sao?”

Lục Thiếu Phàm chỉ cười mỉm, trong mắt đầy sự che chở dành cho cô. Anh ôm lấy Mẫn Nhu, đưa cô sang bên ghế phụ, tỉ mỉ thắt dây an toàn cho cô, trước khi đóng cửa còn giữ lấy cằm cô nói: “Dù em muốn an bàn đào vương mẫu, anh cũng phải đi mượn cái thang hái nó xuống”

“Lục Thiếu Phàm, bắt đầu từ khi nào miệng lưỡi anh lại trơn tru như thế?”- Cô tỏ vẻ tức giận, nhưng gương mặt lại dịu dàng, người kia chỉ cười yêu thương, Mẫn Nhu đưa tay muốn đẩy người kia ra khép cửa lại.

Có sao? Sao anh lại không biết dịu dàng nhỉ, không phải trước đây cũng có sao?”- Lục Thiếu Phàm làm bộ cúi người xuống hôn, hai cánh tay thon dài vòng lấy Mẫn Nhu, Mẫn Nhu ngửa đầu xin tha, nụ hôn nóng rực rớt trên vành tai cô.

“Mau ra đi, có người thấy bây giờ?”

Tiếng xe khởi động khiến cô không dám đáp trả lại Lục Thiếu Phàm, đành đỏ mặt. Lục Thiếu Phàm lại như không nghe thấy tiếng cô khuyên, kéo dài nụ hôn từ  sau tai tới cổ, hơi thở nóng ấm phả vào da thịt cô, bên trong xe là tiếng anh cười nhẹ: “Dạo này, hôn vợ mình cũng là phạm pháp sao?”

“Hôn vợ thì không phạm pháp nhưng ở nơi đông người  mà làm chuyện thân thiết sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến bộ mặt thành phố thưa Lục thỉ trưởng.”

Lục Thiếu Phàm thuận theo lực đẩy của Mẫn Nhu, lui ra khỏi xe, anh mím môi, cười như không cười nhìn vẻ nghiêm trang của Mẫn Nhu, chỉ nhìn thôi mà cũng khiến Mẫn Nhu bối rối.

Không hiểu sao Lục Thiếu Phàm lại đột nhiên nhìn cô chằm chằm. Vừa tính mở miệng hỏi, anh lại cúi người, giọng nói vui vẻ hài hước: “Theo như tư tưởng giác ngộ của bà xã, vậy nửa đêm canh ba gọi quấy rầy giấc ngủ người khác, đã vậy còn ở giữa đường hét to, nói muốn gả cho anh, lại còn say mèm; liệu như vậy có được coi là ảnh hưởng bộ mặt thành phố?”

Mẫn Nhu hơi ngẩn người ra, mai mắt mở to. Kí ức bắt đầu chìm về đêm mơ hồ đó, đêm đó không biết mấy lần cô hét lớn, chú, tôi muốn gả cho chú, không ngờ những lời này lại ứng nghiệm, cô quả thật gả cho Lục Thiếu Phàm, người chú đã gọi cảnh sát nói cô ảnh hưởng bộ mặt thành phố.

Chuyện này Lục Thiếu Phàm đã sớm biết lại không nói ra.Lúc này, Mẫn Nhu biết chỉ càng ngượng ngùng xấu hổ không hề có chút vui vẻ, ra là mặt mày của cô ở trước mặt Lục Thiếu Phàm sớm đã bị ném đi.

“Không còn sớm nữa, đi ăn cơm thôi.”

Người đàn ông đắc ý nói, mọi nở nụ cười đầy toan tính, cánh tay dài đưa lên khép cửa xe lại, bước chân nhẹ nhàng vòng qua đầu xe, anh có thể mơ hồ nghe giọng nữ oán trách hỏi: “Lục Thiếu … Khi đó… tại sao… báo cảnh sát… mà không phải… về nhà

Ngồi vào trong xe, nhìn vẻ mặt ai đó nghiêm túc như bị bức cung, Lục Thiếu Phàm chỉ cúi đầu, đôi mắt sáng chiếu vào một bên má cô, những ngón tay thon dài xoa nhẹ mái tóc.

“Bởi vì từ trước tới giờ anh không phải là người tốt’

Giọng nói bình thản không có bao nhiêu nghiêm túc, nhưng lại giống như ấn kí khắc sâu vào cô, không phải là người tốt thì sao, anh đối với cô rất tốt, bất kì ai cũng không thể tốt như thế.

Nhìn đôi mắt thâm tình của Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu kéo khóe môi, bàn tay đang để trên đầu gối vòng qua Lục Thiếu Phàm.

Khi xe rời khỏi bãi đỗ xa, Mẫn Nhu lơ đãng nhìn vào góc tối, cô thoáng ngưng mắt nhìn chiếc xa màu đen bên đường, nơi chỗ lái còn có bóng người, biển số quen thuộc đập vào mắt nhưng không thể kéo cảm xúc của cô di động.

Bàn tay to phủ trên tay cô khẽ siết lại, Mẫn Nhu đưa mắt nhìn sang Lục Thiếu Phàm, chỉ thấy vẻ nghiêm túc tuấn tú của Lục Thiếu Phàm. Anh nhìn thẳng về trước, giọng nói ôn tồn từ từ cất lên trong xe: “Ăn cơm xong tiện thể đi mua quà đám cưới cho tấn Hàm”

Author: YingYing

Em không sợ xuống địa ngục... chỉ sợ địa ngục không có anh EM có thể yêu anh, nhưng không thể bắt anh yêu em, giống như em cũng không thể khiến tất cả mọi người trên thế giới yêu mình.

One thought on “[Lục Thiếu Phàm, em yêu anh] Chap 93.1

  1. Pingback: Lục Thiếu Phàm, em yêu anh! | Như Tuyết Cốc

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s