Fijian's blog

Lắc lắc mông

[Lục Thiếu Phàm, em yêu anh] Chap 90.1

Để lại bình luận

tumblr_m5wa9vQC2j1r55ae9o1_500

Chap 90.1

Edit by Fijian

Trên bàn cơm, bầu không khí hết sức vui vẻ, Cơ Tố Thanh mặt mày hớn hở nhìn đám hậu bối dâng quà chúc mừng. Ăn xong, Mẫn Nhu cảm thấy hơi khó chịu liền len lén chuồn ra bên ngoài, hít thở ít không khí trong lành.

Lục Thiếu Phàm tính đi theo cô, lại bị chú Đường Lệ lôi kéo. Mẫn Nhu cũng ngại để anh đi theo cô ra ngoài, nghe anh dặn dò cẩn thận xong, cô tươi cười bỏ ra ngoài trước sự mập mờ của mọi người trong phòng.

Mẫn Nhu không đi dạo xung quanh, mà tới sảnh nhà hàng Khải Tuyền. Nhà hàng này cô cũng từng tới ăn vài lần nên cũng không còn xa lạ.

Nữ nhân viên phục vụ vẫn như hình với bóng đi theo phía sau, Mẫn Nhu cũng không đuổi cô ta dù có hơi mất tự nhiên nhưng đó là tâm ý của Lục Thiếu Phàm. Cô cũng không cảm thấy khó chịu, chỉ cảm thấy rất hạnh phúc.

Tiếng đàn êm ái vang lên, Mẫn Nhu thích ngồi trên ghế, hưởng thức mùi cà phê quanh quẩn trong không khí, nhưng mùi hương có vẻ quá nồng khiến cho Mẫn Nhu không khỏi nuốt nước miếng do lúc nãy chưa ăn được bao nhiêu.

“Lục phu nhân, cô chờ một lát, tôi đi lấy cháo tổ yến mà Lục tiên sinh dặn nhà bếp làm riêng cho cô”

“Được, cảm ơn

Nhân viên phục vụ lễ phép mỉm cười bỏ đi. Một mình Mẫn Nhu nhàn nhã ngồi quan sát toàn bộ cách trang trí của nhà hàng, ánh mắt chuyển động, lúc nhìn xuyên qua lớp kính không hề có chạm khắc thì nhìn thấy Mẫn Tiệp và Will. Trong lòng, cô thầm cười khổ, hôm nay không biết cô có phạm tiểu nhân không?

Mẫn Tiệp đã thay trang phục so với lúc chiều, bộ đồ tây che đi vết thương trên đầu gối, nhưng cô ta vẫn mang đôi giày cao gót 8cm, dịu dàng bước đi, nhưng nếu quan sát kĩ có thể thấy một bên chân hơi khập khiễng, có lẽ phải cố nén đau.

Mẫn Tiệp kéo tay Will, hai người ăn mặc rất long trọng, không khó để nhìn ra họ tới đây chắc chắn có mục đích. Nhưng từ thần sắc của cả hai, Mẫn Nhu cũng đoán được xem ra mọi chuyện thất bại, mục đích không được như ý nguyện..

Dù là vì chuyện cổ phần hay chuyện Hồng Lam, Mẫn Nhu cảm thấy tất vả đều không liên quan tới mình. Hai người dùng trăm phương ngàn kế để đạt được mục đích nhưng lại gặp trắc trở, dù họ đã vào bước đường cùng nhưng càng hăng hay chán nản thất vọng, chỉ cần không đến quấy rầy cô, thì cô không muốn nhúng tay vào, tránh dây vào rắc rối.

Mẫn Nhu vừa tính thôi không nhìn nữa, an tâm ngồi đợi cháo tổ yến bưng tới thì bị phát hiện. Mẫn Tiệp quay đầu nhìn sang, cũng nhìn thấy cô, ánh mắt buồn bã ảo não nhất thời đong đầy hận thù ganh ghét, cô ta buông tay Will ra, vội vàng chạy về phía cô.

Mẫn Nhu nhìn xung quanh, nơi này có vài người, thỉnh thoảng còn có hầu bàn qua lại, cô tin Mẫn Tiệp sẽ không dám làm vậy. Thay vì đứng dậy vội vã bỏ đi, tránh xảy ra tranh chấp cùng Mẫn Tiệp, thì cô lấy tịnh chế động, đợi cô ta tìm tới cổ.

Nơi này là nhà hàng, không phải chợ cá, so với cô Mẫn Tiệp càng hiểu rõ, một người phụ nữ dối trá lại ưa sĩ diện như vậy làm sao để bản thân mất mặt trước chốn đông người?

“Đây không phải là thị trưởng phu nhân vạn thiên sủng ái của chúng ta sao? Sao lại ngồi một mình ở đây, vị Lục thị trưởng luôn tháp tùng theo đâu rồi?”

Mẫn Nhu quả nhiên tính đúng. Trước mặt nhiều người, Mẫn Tiệp không tới mức làm ầm lên, cô ta dùng cách quen thuộc nhất để khiêu khích cô. Mẫn Nhu nhíu lông mày, khóe miệng cong lên, đập vào mắt Mẫn Tiệp, đôi mắt cô ta trở nên đỏ rực.

“Có phải chị quản quá nhiều không, chuyện vợ chồng chúng tôi không cần người ngoài xen miệng vào”

Mẫn Tiệp nhất thời nghẹn lời, xung quanh có người đang  nhìn về phía họ nên cô ta phải nén giận, không bộc lộ ra, bên kia Will cũng chậm rãi đi tới.

Will vẫn nở nụ cười nho nhã, nhưng ánh mắt lại như con rắn độc, phản chiếu từng mũi lao nhọn bắn về Mẫn Nhu. Điều này khiến Mẫn Nhu khó chịu cau mày, tên Will này đúng là bụng dạ khó lường.

Mẫn Nhu lạnh lùng nhìn sang Mẫn Tiệp, cô ta vẫn không biết chuyện gì liền hất cằm lên. Thấy Will tới thì càng đắc ý, đưa tay vòng qua tay Will, giống như là kiếm được đồng minh cùng trên tuyến chủ nghĩa phát xít.

“Ra là thị trưởng phu nhân, tôi cũng nên thăm hỏi vị Lục thị trưởng tuổi trẻ tài cao chứ nhỉ, chẳng những phải giải quyết công việc của bản thân còn phải trăm công ngàn việc tham gia vào việc kinh doanh, vì sự phát triển kinh tế của thành phố mà cống hiến, có thể nói càng vất vả công lao càng lớn.”

Will ám chỉ nói khiến Mẫn Nhu mất vui sa sầm mặt, cũng từng những lời anh ta nói mà sinh ra cảnh giác. Nhân viên chính phủ không thể can dự vào việc kinh doanh, đây là luật từ xưa không đổi, nếu ai vi phạm sẽ bị bên kiểm sát điều tra.

Tuy Will nói rất nhẹ nhàng bang quơ nhưng Mẫn Nhu nghe lại thót tim, cô lạnh lùng nhìn tên ngụy quân tử, cảnh cáo nói:

“Có những thứ không nên tùy tiện nói suông, cái gì cũng phải có chứng rõ ràng, nếu không tôi có thể tố cáo anh tội vu khống”

“Sao, sợ rồi à?”

Mẫn Tiệp đột nhiên xen vào, khóe miệng nâng lên tỏ ra khinh khi, ánh mắt nhìn Mẫn Nhu bùng lên lửa giận, cô ta tự cho là mình đã bắt được cái chân đau của Mẫn Nhu, nên không buông tha nói:

“Đừng nghĩ có thể lừa gạt mọi người, Lục Thiếu Phàm dám làm chuyện đó thì cũng nên nghĩ tới hậu quả”

Mẫn Tiệp nhìn thấy Mẫn Nhu biến sắc trong lòng hả hê, tính nói tiếp thì bị Will cắt ngang, cũng không vì thế mà khó chịu, ngược lại càng không kiêng nể liếc xéo Mẫn Nhu.

“Xem ra thị trưởng phu nhân vẫn chưa biết chuyện tốt mà Lục thị trưởng làm, dùng giá cao thu mua 20% cổ phần còn lại của Mẫn thị, không biết mục đích là gì, chỉ sợ chuyện này phải đi hỏi người trong cộc”

Mẫn Nhu thoát khỏi sự kinh hoàng, cô lấy lại vẻ bình tĩnh lạnh lùng, cố gắng kìm hãm nội tâm. Lục Thiếu Phàm im lặng đánh đổi khiến cô vừa đau vừa xót, vì sao anh luôn đẩy cô sang bên, tự mình thay cô gánh chịu mọi mưa gió?

Cô hiểu được dụng tâm của Lục Thiếu Phàm, nếu như cô biết liệu cô có để anh lội xuống vũng nước đục này không? Đáp án đã quá rõ, chắc chắn là không, cô sẽ không cho Lục Thiếu Phàm làm thế, nhất là chuyện sẽ ảnh hưởng đến con đường chính trị của anh.

Mẫn Tiệp và Will phối hợp thật ăn ý, quả thật có thể hù được người khác. Mẫn Nhu bây giờ cũng đang rất đấu tranh, càng quan tâm ai đó sẽ càng bối rối chính là nói cô.

Vì quá quan tâm, nên cô rất dễ bị Mẫn Tiệp và Will bức vào ngõ hẹp, trong đầu chỉ nghĩ đến những hậu quả mà Lục Thiếu Phàm gánh chịu, không dùng lý trí để tự suy nghĩ. Mãi đến khi có tiếng gọi vang lên, lí trí đang bay xa của cô mới phục hồi.

“Lục phu nhân, đây là cháo tổ yến, mời cô dùng”

Mẫn Nhu nhẹ nở nụ cười, nói cảm ơn. Nhân viên cũng nhận ra không khí giằng co giữa hai bên, lo lắng nhìn Mẫn Nhu, sau đó quay sang hai người đang đứng rồi bỏ đi.

Mẫn Nhu cũng không có tâm trí đâu để ý tới nhân viên phục vụ, đôi mắt sắc lạnh nhìn đôi nam nữ, sau đó cầm lấy cháo tổ tiến bắt đầu ăn, hoàn toàn không có vẻ bất an mất bình tĩnh như vừa nãy.

“Nghe nói Lục thị trưởng yêu vợ như mạng, lại không biết vợ mình là động vật máu lạnh không chút quan tâm đến sống chết của chồng, thật uổng phí tấm chân tình của Lục thị trưởng.”

Will xoa xoa cổ tay thở dài, Mẫn Tiệp thì khinh bỉ cô. Mẫn Nhu trừ bình thản cũng không tỏ ra bất cứ dao động gì, phản ứng như thế cũng ngoài dự đoán của hai người, đúng như lời Will nói, họ không người Mẫn Nhu lại là người lòng dạ ác độc.

Mẫn Nhu ăn xong hai tô cháo, liền cảm thấy rất ngán, cô nhìn hai người đứng trước mặt mình như đang rất thèm ăn liền nhếch đôi môi đỏ lên:

“Sao thế? Hai người vẫn chưa đi sao, muốn tôi mời hai người ăn cháo sao?”

Ngay từ đầu, cô đã bị Mẫn Tiệp và Will lừa dối, sau khi lấy lại tinh thần suy nghĩ cẩn thận liền giật mình sáng tỏ. Nhất là Mẫn Tiệp, nếu cô ta nắm được nhược điểm của Lục Thiếu Phàm, làm gì có chuyện đứng đây phô trương thanh thế, mà chắc chắn sẽ chạy ngay tới việc kiểm sát!

Huồng hồ, Mẫn Nhu cúi đầu nhìn tô cháo còn bốc khói, trong lòng thầm đoán, người kín đáo như Lục Thiếu Phàm làm sao để người khác nắm được thóp. Xem ra, chuyện Lục Thiếu Phàm thu mua cổ phần Mẫn thị chẳng qua do hai người tự suy đoán.

“Mẫn Nhu, mày cứ chờ bên kiểm sát tìm tới cửa đi”

Mẫn Tiệp uất hận uy hiếp nói. Mẫn Nhu nhìn gương mặt méo đến xấu xí của Mẫn Tiệp, hai mắt lóe sáng không hề e sợ.

“Vậy tôi sẽ ở nhà chuẩn bị trà ngon, đợi phía bên viện kiểm sát đại giá quan lâm”

Mẫn Tiệp tự hiểu có nói thêm cũng chỉ tự mất mặt. Mẫn Nhu trước sau không động đậy, thái độ cứng rắn không dao động, cô ta cũng không muốn phí thời gian, liền gọi một tiếng Will sau đó trừng mắt nhìn Mẫn Nhu rồi đùng đùng bỏ đi.

Mẫn Nhu chỉ hơi đưa mắt nhìn, thấy Will vẫn chưa muốn đi. Cô bình thản nhướng mày, tính ra lệnh đuổi khách thì nghe tiếng anh ta cười khẽ, khi đi ngang qua ghế sô pha, Mẫn Nhu nghe thấy tiếng cười thâm độc của Will vang lên.

“Cô rất thông minh nhưng đôi khi thông minh quá mức sẽ dẫn đến những kết cục rất thảm”

Author: YingYing

Em không sợ xuống địa ngục... chỉ sợ địa ngục không có anh EM có thể yêu anh, nhưng không thể bắt anh yêu em, giống như em cũng không thể khiến tất cả mọi người trên thế giới yêu mình.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s