Fijian's blog

Lắc lắc mông

[Lục Thiếu Phàm, em yêu anh] Chap 86.2

1 Phản hồi

tumblr_m6a3r4rzad1qiarxko1_500

Chap 86.2

Edit by Fijian

Nếu chuyện này truyền đi, trong giới kinh doanh sẽ trở thành chuyện cười, cũng tán thưởng Thiều Mỹ xem việc giúp người là niềm vui, khi dễ Mẫn thị bọn họ Liên luật sư cũng không mời nổi.

Vẻ mặt Mẫn Nhu cứng đờ, trách cứ bản thân cẩn thận mấy cũng có sơ sót, cũng oán tên Will này quả nhiên thâm độc. Hắn có thể nhận ra luật sư làm việc cho các tập đoàn chứng tỏ hắn cũng biết rõ giới doanh nghiệp ở Thành Phố A như lòng bàn tay.

“Liên luật sư có lòng nhiệt tình chúng tôi rất cảm ơn, nhưng Mẫn thị không nghèo tới mức không thể mời được luật sư”

Lời Mẫn Chí Hải nói xong, sắc mặt cũng không tốt. Lúc nãy ông không chú ý tới vị luật sư theo sau Mẫn Nhu, nếu biết là luật sư của Thiếu Mỹ thì ngay khi bước vào ông đã mời ra ngoài.

Mẫn Nhu không thể không thấy ánh mắt trách cứ của Mẫn Chí Hải, cũng không phải không biết tiếng dị nghị bất mãn của mọi người, liếc nhìn vẻ tiểu nhân đắc chí của Mẫn Tiệp, cũng hiểu không thể để mặc được nữa liền tính mở miệng, không ngờ ngay cả đứng dậy trước cô.

“Sáng nay tôi đã kết thúc hợp đồng với Thiều Mỹ, hiện nay tôi lấy thân phận luật sư  riêng của Mẫn Nhu tiểu thư đề ngồi đây, thay cô ấy xử lý các vấn đề pháp luật”

Luật sư giải thích, đổi lấy mọi người ai cũng không tin, Mẫn Tiệp tính nói gì đó nhưng bị Will ngăn lại, vẻ mặt Mẫn Chí Hải cũng trở nên hòa hoãn.

“Đây là giấy tờ kết thúc hợp đồng, nếu các vị có nghi ngờ có thể xem qua.“

Mẫn Nhu nhìn luật sư đang phát bản photo kết thúc hợp đồng cho mọi người, quay đầu nhìn cặp tài liệu ông để trên ghế trong lòng xúc động, cô vừa đau lòng vừa nhận thấy rất rõ.

Lục Thiếu Phàm, em nên làm gì với anh đây…

“Ra là có chuyện như vậy, ha ha, xem ra chúng ta đã hiểu lầm”

Mọi người đều nở nụ cười an tâm, gương mặt Mẫn Tiệp vì sự ganh ghét mà trở nên méo mó. Mẫn Nhu cũng không phải hồng mềm, mấy lần bị Mẫn Tiệp thêu dệt mọi chuyện, làm gì cho cô ta cơ hội thứ ba ngồi ở đây.

“Mẫn tổng giám, Chị lại lần nữa cố tình gây chuyện, với tư cách cổ đông lớn nhất, tôi trịnh trọng mời chị rời khỏi phòng họp.

“Mày”

Mẫn Tiệp đứng dậy, sắc mặt biến đổi màu sắc liên tục, Mẫn Nhu cảm giác chiếc bàn hội nghị nhỏ nhoi này liệu có bị Mẫn Tiệp hất tung.

“Mẫn Nhu…”

“ra ngoài, không nghe thấy sao”

Mẫn Tiệp á khẩu nhìn Mẫn Chí Hải cáu kỉnh quát lớn, vẻ mặt ủy khuất nhìn ông, người sau vẫn tỏ ra bình thản, Mẫn Nhu cứng rắn lần nữa lặp lại:

“Nếu không có chuyện gì, thì đi ra ngoài đi”

Mẫn Tiệp mím môi, dùng đôi mắt uất hận nhìn Mẫn Nhu, cầm lấy giấy tờ của mình đi ra ngoài, giày cao gót giẫm mạnh xuống đất,  chứng tỏ chủ nhân của nó rất nhỏ nhen, nhưng đây không phải vấn đề mọi người quan tâm.

Nếu không còn Mẫn Tiệp, không khí cuộc họp cũng giãn dần. Chuyện Mẫn Nhu vừa đề cập, vấn đề Hồng Lam được đem ra thảo luận, có lẽ vì Mẫn Tiệp nên mọi người cũng do dự, nhưng cuối cùng đều đồng ý khởi tố.

Mẫn Nhu nghe những lời nịnh hót mà gương mặt vẫn bình thản, ngoại trừ việc Hồng Lam cô giơ tay biểu quyết còn lại đều im lặng, khi chú ý tới ánh mắt đối diện như đang đốt cháy mình cô coi như không thấy.

“Nếu các vị cảm thấy còn có chỗ nào không ổn thì có thể nói với luật sư Liên, xin lỗi không thể tiếp các vị được”

Ở cuối buổi hội nghị, Mẫn Nhu vẫn cười tao nhã, động tác nhẹ nhàng, đi ngang qua dãy bàn về phía cửa, hành động rõ ràng vô lễ nhưng khi Mẫn Nhu làm lại là chuyện hợp lý.

Cách đây không lâu Mẫn tổng giám còn đưa cả một tên bộ đội hàng không vào làm, hôm nay Mẫn Nhu lại tới mang theo cả luật sư, cô nói xem khách sạn chúng ta có phải chuẩn bị đổi chủ?”

“ai mà biết được! Chỉ cần không ảnh hưởng đến công ăn việc làm của chúng ta thì tốt”

Tôi nghe nói Mẫn tổng giam và Mẫn Nhu hay bất hòa, hơn nữa cuộc hôn nhân giữa cô ấy và thiếu tổng của Kỷ thị thất bại, trước đây anh ta là bạn trai của Mẫn Nhu, sau này lại vì Mẫn tổng giám mà bỏ Mẫn Nhu”

 Trong phòng vệ sinh đám nhân viên nữ đang trò chuyện, càng nói càng quá đáng, hai tay chà xát vào nhau cùng với ít dịch rữa tay rồi thao thao bất tuyệt đoán xem ý đồ của Mẫn Nhu khi tới đây là gì, căn bản không chú ý tới một cánh cửa nhà vệ sinh đang mở ra.

“Mới vừa rồi tan họp tôi nghe nói mọi người đang thảo luận chuyện Hồng phó tổng tham ô, nói là Mẫn Nhu không tính dàn xếp ổn thỏa,  đòi đệ đơn tố cáo lên tòa”

“Oa!! Phụ nữ đúng là động vật đáng sợ, Mẫn Nhu làm như vậy rõ ràng là đang nhắm vào hai mẹ con Tổng giám”

..

“Mẫn tiểu thư…”

Ba người đang nói, thì chợt một người quay đầu lại thấy Mẫn Nhu từ sau lưng đi tới, hô to một tiếng, giọng nói không che dấu được kinh ngạc và lo lắng.

Mẫn Nhu chỉ nhìn lướt qua họ, bọn họ chủ động nhường đường cho cô tới rửa tay. Cô kéo mấy tờ khăn giấy lau chùi nước trên tay, ánh mắt liếc sang ba người đang co ro đứng bên cạnh.

Cô đem khan giấy đã dùng vứt vào sọt rác, xoay người bỏ đi, trong sự im lặng  có thể nghe thấy giọng nói lãnh đạm của cô.

“Sợ rằng Mẫn thị không chịu nổi mọi người, với khả năng nhiều chuyện của các vị có thể đi vào giới giải trí gây ra một trận kinh động đó”

Mẫn Nhu cũng không để ý đám nhân viên nữ đang hối hận, lập tức mở cửa bước ra ngoài,  cánh cửa cũng ngăn cách đi âm thanh nhiễu tạp bên trong. Khi cô nhấc chân đi thì thấy ở góc buồng nhà vệ sinh có một người đàn ông đang đứng tựa vào đó.

Mẫn Nhu cảnh giác quan sát vẻ mặt cười đầy hảo ý của Will, khi anh ta đứng thẳng dậy bước về phía cô, Mẫn Nhu lại lui về sau hai bước, giống như con mèo chuẩn bị đánh nhau.

Người đàn ông này không phải kẻ tốt bụng, trong đôi mắt kia đầy dã tâm và muốn chinh phục. Mẫn Nhu hiểu được điều này, vừa rồi ở trong cuộc họp anh ta tỏ ra bình thản không thể không khiến cô nâng cao phòng bị.

Một người đàn ông dày dạn kinh nghiêm trên chiến trường sao có thể để Mẫn Tiệp đùa giỡn trong tay?

Lần đầu tiên, anh ta xuất hiện ở biệt thự Mẫn gia thì nghèo khó túng quẫn, hôm nay lại anht uấn lỗi lạc. Anh ta  không phải không đứng dậy nổi, mà sự sa đọa đó là do Mẫn Tiệp làm tổn thương, một người đàn ông sa đọa thì không thể có khả năng leo lên chức vị  phó tổng tạm thời của Mẫn thị.

“Mẫn tiểu thư, không biết tôi có vinh dự nói chuyện với cô không?”

Gương mặt anh tuấn của Will lộ vẻ khiêm tốn, dáng vẻ Châu Âu phong độ của anh ta quả thật rất đẹp, nhưng điều Mẫn Nhu chú ý tới là nụ cười tà mị không thể xóa được của anh ta, nụ cười đó khiến cô phải đề phòng.

“Thật ngại quá, tôi đang rất vội, nếu có chuyện gì anh có thể liên lạc với luật sư của tôi, tôi tin ông ấy sẽ đem những lời của phó tổng tạm thời truyền đạt lại”

Mẫn Nhu không để Will có cơ hội nói tiếp, cầm túi xách xoay người đi, không ngờ lại bị một cánh tay chộp lấy, cô không vui nhíu mày sắc mặt âm trầm.

“Phó tổng tạm thời là có ý gì?”

Mẫn Nhu đang giận nhưng vẫn duy trì lí trí của mình, trước nụ cười âm hiểm của Will cô cũng không tỏ vẻ gì, chỉ nghiêm túc nhìn thẳng về trước, duy trì thái độ cao ngạo của một đại cổ đông.

Will không phải kẻ dễ động vào, lần này Mẫn Tiệp đã dẫn sói vào nhà, một người đàn ông có dã tâm như vậy làm gì mà chịu cúi mình?

Lần này anh ta và Mẫn Tiệp hợp tác, cũng không phải vì yêu Mẫn Tiệp, không phải không quên được cô ta. Nếu cô đoán không sai, anh ta đang nhằm vào miếng thịt béo Mẫn thị!

Sự xuất hiện của anh ta quá trùng hợp, Hồng Lam vừa rời khỏi ghế phó tổng, anh liền như đấng cứu thế xuất hiện bên Mẫn Tiệp, giúp cô ta xử lý cục diện rối rắm, dùng cách nào đó loại bỏ sự ngờ vực của Mẫn Chí Hải dành cho anh ta.

Chỉ trong vài ngày, Will có thể leo lên chức vụ không hề thấp chứng tỏ không ai là may mắn,  có thể nói anh ta luôn ở trong tối chờ thời cơ hành động.

“Mẫn tiểu thư quá nhạy cảm rồi, tôi chỉ nghĩ chúng ta có thể trở thành bạn bè”

Mẫn Nhu không thể nhìn ra là anh ta đang cười giả dối hay xuất phát từ sự lịch sự, nhưng cô cảm thấy rất sợ hãi khi bị ánh mắt đầy hứng thú đó nhìn, cảm giác nói không nên lời, trong lòng vừa kháng cự vừa chán ghét.

Lục Thiếu Phàm cũng là người sâu không lường được, nhưng không thể so với Will, trên người Lục Thiếu Phàm lúc nào cũng mang đến vẻ tao nhã, còn Will tuy bình thản ung dung nhưng toát lên sự âm độc, giống như những gì trước mắt chỉ là lớp mặt nạ ngụy trang của anh ta.

Đây cũng là nguyên nhân khiến cô coi anh ta như nhân vật “phi thảo hỉ”, nếu không có Lục Thiếu Phàm  nổi bật phi phàm, thanh phong lãng nguyệt, lúc nào cũng như một vị vương tử, thì trong mắt cô tên Will này chỉ là kẻ ngụy quân tử

Will cúi đầu hé miệng cười, không hề buông tay Mẫn Nhu ra, anh ta cúi đầu nhìn ánh mắt khó chịu của cô, bước về trước, Mẫn Nhu theo bản năng xoay ngược lại thì cô đã bị giam giữa hai cánh tay và vách tường lạnh băng.

“Mẫn tiểu thư, hình như cô không tin tưởng người khác”

Mùi nước hoa và mùi nước cạo râu xộc thẳng vào mũi, Mẫn Nhu khó chịu quay đây, thật ra mùi cũng không phải khó ngửi, chỉ là cô ghét con người này, tự nhiên cả mùi hương cũng ghét.

Phó tổng tạm thời, xin anh chú ý cách nói chuyện của mình, đừng quên tôi là người cho anh tiền cơm, cũng đừng quên, Mẫn tổng giám đang ở gần đây

Mẫn Nhu chế giễu nhìn Will, khí thế trên người cũng không kém, cô đưa tay đẩy anh ta nhưng anh ta không hề động đậy, chỉ híp mắt quan sát Mẫn Nhu.

Cô nhíu mày không hề che dấu sự khinh bỉ và chán ghét của mình. Will lại xem như không thấy, cúi đầu kề sát Mẫn Nhu, khi cô quay đầu đi anh ta cười khẽ

“Ha ha, Mẫn tiểu thư cô thú vị hơn chị cô rất nhiều, cũng trinh liệt hơn rất nhiều”

 

Author: YingYing

Em không sợ xuống địa ngục... chỉ sợ địa ngục không có anh EM có thể yêu anh, nhưng không thể bắt anh yêu em, giống như em cũng không thể khiến tất cả mọi người trên thế giới yêu mình.

One thought on “[Lục Thiếu Phàm, em yêu anh] Chap 86.2

  1. Pingback: Lục Thiếu Phàm, em yêu anh! | Như Tuyết Cốc

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s