Fijian's blog

Lắc lắc mông

[Lục Thiếu Phàm, em yêu anh] Chap 82.2

Để lại bình luận

tumblr_m6asijJsIL1qhurlto1_400

Chap 82.2

Edit by Fijian

“Ơ, đây không phải là phu nhân của Lục thị trưởng sao? Sao lại rãnh rỗi tới phòng tranh thưởng ngoạn thế này?”

Mắt Mẫn Nhu nheo nheo lại! Không muốn nhưng vẫn bị Mẫn Tiệp phát hiện!! Không thể không thở dài, với khả năng quan sát kĩ càng của Mẫn Tiệp và thực lực đổi trắng thay đen, cô ta nên đổi nghề trở thành phóng viên, nếu không giới báo chí sẽ bị tổn thất lớn.

Mẫn Nhu đi thẳng về trước, coi như không nghe thấy giọng nói mỉa mai trào phúng của Mẫn Tiệp. Mẫn Tiệp cũng chẳng người câu nệ gì, nếu cô trả lời Mẫn Tiệp, chỉ sợ cô ta sẽ không buông tha tiếp tục gây phiền toái cho cô.

Lúc Mẫn Nhu tính đi lên lầu thì nhân viên làm việc chạy từ trên xuống, lúc thấy Mẫn Nhu liền há hốc miệng.. nhưng vẫn lễ phép nói Cơ Tố Thanh sẽ tới ngay, sau đó mời cô vào phòng vẽ tranh chờ.

Mẫn Nhu cũng đoán được, lúc nãy nhân viên sợ sẽ đắc tội Kỷ Mạch Hằng, nên đi gọi điện hỏi ý Cơ Tố Thanh. Bây giờ thấy cô và Kỷ Mạch Hằng tách ra dĩ nhiên sẽ thở phào nhẹ nhõm.

“A, Kỷ Tiên sinh đi rồi !! chẳng lẽ không mua tranh?”

Nhân viên cố gắng nhìn Mẫn Nhu rồi lướt qua chỗ đứng khi nãy của họ, thấp giọng thì thầm nhưng nụ cười liền xuất hiện, mặt hướng ra cửa.

“Xin mời vào, tiên sinh và tiểu thư đây có cần giúp đỡ gì không ạ?”

“Mẫn Nhu! Nhìn thấy chị sao không chào một tiếng, bây giờ ngồi lên chức phu nhân thị trưởng thì coi thường người chị này sao?”

Mẫn Tiệp không trả lời nhân viên!! Ngược lại như con chó điên cắn chặt Mẫn Nhu không thả, giọng điệu châm chọc chế nhạo.

Người vừa nãy hình như là Thiếu tổng của Kỷ thị, hai người sao lại ở đây thế, chị còn tưởng hai người đã không còn liên lạc gì kể từ sao khi chia tay? Không ngờ bây giờ vẫn còn là bạn tốt”

Giọng điệu Mẫn Tiệp đầy vẻ ngây thơ kết hợp cũng với cách nói ngấm ngầm hại người của cô ta.  Cô ta nói ra hai chữ “chia tay” như sợ người trong phòng tranh không biết chuyện Mẫn Nhu và Kỷ Mạch Hằng quen nhau.

Mẫn Nhu vừa nhấc chân lên bậc thang, cô đã nghe tiếng Mẫn Tiệp cố tình bôi bác mình, lông mày nhíu lại chặt chẽ, vẻ mặt nghiêm nghị xoay lại nhìn Mẫn Tiệp.

Kỷ Mạch Hằng đã không còn thấy đâu, Mẫn Tiệp kéo người đàn ông tên Will tới, xem ra Mẫn Nhu cô đã đoán đúng!! Đúng là Mẫn Tiệp vẫn chưa dứt quan hệ với tên lang thang. Tên lang thang sau khi ăn mặc sạch sẽ liền trở thành người đàn ông anh tuấn lịch thiệp, nhưng những chuyện này cô không quan tâm.

“Xem ra Kỷ thiếu tổng đối với em đúng là tình sâu đến chết không đổi. Em cũng đã kết hôn và có con, anh ta vẫn còn đối với em nhớ mãi không quên, lại còn đi theo tới phòng tranh!! Không biết bình thường anh ta có đứng canh bên ngoài đại viện, chỉ vì để nhìn em một lần không”

Mẫn Tiệp nhấp nháy ánh mắt tò mò của mình, vẻ mặt hâm mộ nhìn Mẫn Nhu, nhưng trong mắt lại gợn sóng hờn ghen không lẩn đi đâu được. Cô ta muốn nói những lời này cho tất cả nhân viên nghe, thì ra cho tới nay, cô ta vẫn cho rằng Mẫn Nhu phá vỡ hạnh phúc của mình.

Nếu như ban đầu cô ta yêu Kỷ Mạch Hằng, nên mới tỏ vẻ dịu dàng oan ức để mong chiếm được tình cảm của anh ta, cộng thêm với tính cách ương ngạnh kiêu ngạo của Mẫn Nhu.

Vậy còn lúc này? Khi Mẫn Nhu rời bỏ Kỷ Mạch Hằng, đến bên Lục Thiếu Phàm, cô ta lại nói quan hệ của cô và Kỷ Mạch Hằng không đơn giản, muốn gây hiềm khích giữa hai vợ chồng cô, loại hành động trơ trẽn này ý đồ quá rõ!! Mẫn Tiệp không muốn nhìn thấy Mẫn Nhu sống thoải mái hơn cô ta!

Cô không thưởng thức kỹ thuật diễn của Mẫn Tiệp nữa mà đảo mắt nhìn đám nhân viên nhìu chuyện. Nếu hôm nay cô im lặng không nói lời nào, vậy ngày mai chuyện Mẫn Nhu và bạn trai trước kia tuy đã chia tay mà tình còn vấn vương sẽ đồn đại khắp nơi.

Mẫn Tiệp đã giả vờ diễn, cô cũng không ngồi không!!.

“Chị thật biết nói đùa!! Ai không biết Kỷ thiếu tổng trước kia là chồng chưa cưới của chị, lúc đó chị vừa từ nước ngoài về đã trở thành hôn then của Kỷ thiếu Tổng, Kỷ thiếu tổng cũng rất trông mong đứa con trong bụng chị. Chị vì Kỷ thiếu tổng mà từ chối cả Lục Thiếu Phàm, bây giờ sao lại nói đứa em gái này có quan hệ với Kỷ thiếu tổng chứ?”

Những lời này của Mẫn Nhu tuy có ẩn ý, không nói rõ Mẫn Tiệp đặt điều nhưng cũng hủy đi hình tượng của Mẫn Tiệp trong mắt người khác, khiến cho lòng tin của mọi người vào lời nói lúc nãy của Mẫn Tiệp giảm đi.

Nhân viên nghe những lời này đều hình thành một suy nghĩ, Mẫn Tiệp trước kia thu phục được Kỷ thiếu tổng, trong phút nông nỗi đã chia tay, bây giờ thấy em gái mình sống tốt nên muốn hãm hại

Mẫn Nhu thầm thở dài! Bàn tay xoa nhẹ cánh tay, dùng ánh mắt nửa trách cứ nửa không nhìn chăm chú vẻ mặt khó coi của Mẫn Tiệp:

“Dường như Kỷ thiếu tổng tâm trạng không tốt lắm, khi nãy còn nhìn lầm em thành chị, xem ra vẫn không thể quên được những kỉ niệm giữa chị và anh ta, nhìn dáng vẻ anh ta như thế thật khiến người ta đau lòng…

Mẫn Tiệp đầy vẻ lo lắng, bàn tay nắm chặt tay Will nổi cả gân xanh. Cô ta biết Mẫn Nhu đang chế nhạo mình, nhưng cũng không dám lớn tiếng cãi lại như mọi khi đành nuốt bồ hòn làm ngọc.

Mẫn Nhu cười lạnh nhìn vẻ mặt trộm gà không được còn mất một nắm gạo của Mẫn Tiệp, ánh mắt nghi ngờ nhìn hướng sang người đàn ông kế bên Mẫn Tiệp, không quên ném thêm một đao:

“Kia có phải là bạn trai mà chị quen bên Milan không? Nghe nói anh ta đối với chị rất chung tình!! Khó trách chị lại hủy hôn, bỏ qua Kỷ thiếu tổng mà chọn anh ta”

Mẫn Tiệp nghe những lời nói tán thưởng của Mẫn Nhu xong thì sắc mặt chuyển đen thành trắng, hàm răng rung lên. Mẫn Nhu cười không giấu giếm, nhướng mày, ánh mắt mãnh liệt cùng Mẫn Tiệp giao đấu, cũng không nhìn xem ai là người đoạt giải thưởng nữ diễn viên chính xuất sắc của giải Bách Hoa năm ngoái.

Cô không thích đấu võ miệng, nhưng Mẫn Tiệp lại cứ khiêu khích châm chọc, muốn phá hủy mối quan hệ của cô và Lục Thiếu Phàm. Nếu Mẫn Tiệp đã tự kiếm chuyện, cô cũng nên giúp cô ta đem vài chuyện tốt kể ra.

So với những lời nói đổi trắng thay đen của Mẫn Tiệp, thì lời cô nói ra hôm nay là thật,  chỉ có thể nói Mẫn Tiệp quá đáng không thể trách cô được. Bởi vì mọi thứ đều là sự thật.

“Sao lại đứng trước cửa thế này”

Mẫn Nhu và Mẫn Tiệp nhanh chóng kết thúc màn đấu mắt, đưa mắt nhìn sang chỗ khác! Cơ Tố Thanh đẩy cửa đi vào, vẻ mặt khó hiểu nhìn khung cảnh giằng co quỷ dị trong phòng tranh. Khi thấy Mẫn Nhu đứng ở  cầu thang trong mắt lóe lên tia mừng rỡ.

Cơ Tố Thanh làm trưởng bối nên Mẫn Nhu phải bước xuống chào hỏi, Cơ Tố Thanh cũng hướng về phía cô, còn cô lễ phép kêu:

Mợ ba”

Mẫn Tiệp nghe Mẫn Nhu gọi chủ nhân phòng tranh này như vậy gương mặt biến sắc càng trở nên méo mó. Vẻ ghen tị oán hận chiếm cứ cả gương mặt, người đàn ông bên cạnh cô ta liền nhắc nhở:

“Tiệp? Vừa rồi anh quên hỏi em, chủ tịch Mẫn thích tranh trong nước hay quốc ngoại”

Người đàn ông tên Will vẫn cư xử rất thanh tĩnh, lúc bị Mẫn Nhu xiên xỏ cũng không có vẻ khó chịu!! Gương mặt từ đầu đến cuối rất bình thản!! Như lúc này Mẫn Tiệp thì giận còn anh ta lại dịu dàng cười khẽ vuốt lưng cô ta, thong thả cất tiếng.

“Tiểu Nhu, sao cháu không lên kia ngồi chờ, nếu để Thiếu Phàm biết chắc nó sẽ oán trách mợ ba này”

Cơ Tố Thanh nắm lấy tay Mẫn Nhu, kéo cô đi lên lầu, sao đó giao phó với nhân viên:

“Buổi sáng các em đã rửa sạch mùi thuốc trong phòng chưa?

“Cô cơ, bọn em đều lau sạch sẽ rồi, qua khỏi phòng tranh, phòng vẽ sẽ không có mùi thuốc nữa”

Cơ Tố Thanh cẩn thận như thế đều vì Mẫn Nhu!! Phụ nữ có thai nên tránh hít mùi thuốc vẽ!! Cho nên Cơ Tố Thanh dạy vẽ cho Mẫn Nhu, trước khi cô sinh con sẽ chỉ cho phác họa  hình khối, không dám để cô cả ngày chạm vào màu vẽ.

Mẫn Nhu cảm động trước ý tốt của Cơ Tố Thanh. Khi đi theo Cơ Tố Thanh lên lầu, trong lúc lơ đãng Mẫn Nhu nhìn thấy một đôi mắt không hề kiêng dè nhìn mình, cảm giác như mình là con mồi bị người ta săn đuổi khiến Mẫn Nhu nhíu mày, người nhìn cô chính là người đàn ông tên Will.

So với vẻ cao ngạo đùa vui, ánh mắt của Will lại còn có vẻ ác độc, sắc bén khiến cô rất khó chịu!! Mơ hồ cảm thấy bất an.

“Cháu không khỏe chỗ nào sao?”

Cơ Tố Thanh nhận thấy vẻ mặt biến hóa của Mẫn Nhu, dừng lại, quan tâm hỏi.

Mẫn Nhu nhìn về phía Will đang đứng, cô chỉ thấy anh ta lịch thiệp cùng chọn tranh với Mẫn Tiệp, ánh mắt nguy hiểm sắc bén vừa nãy chẳng lẽ là do cô có ảo giác.

Cô cũng không muốn để Cơ Tố Thanh lo lắng nên mỉm cười, đi lên lầu nói:

“Không sao ạ, mợ ba chúng ta lên lầu thôi”

 

Author: YingYing

Em không sợ xuống địa ngục... chỉ sợ địa ngục không có anh EM có thể yêu anh, nhưng không thể bắt anh yêu em, giống như em cũng không thể khiến tất cả mọi người trên thế giới yêu mình.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s