Fijian's blog

Lắc lắc mông

[Lục Thiếu Phàm, em yêu anh] Chap 1.1 Phản bội

20 phản hồi

Chap 1.1 Phản bội

Edit By Fijian

Tại đài truyền hình lớn nhất của thành phố A, những tiết mục giải trí vẫn đang diễn ra thì một bóng người mềm mại vội vàng đi ra khỏi phòng diễn, không ai chú ý tới, ánh mắt mọi người đều tập trung vào sân khấu.

Mẫn Nhu bước nhanh tới phòng thay đồ, theo sát sau là trợ lý đang không ngừng đón lấy số trang sức mà Mẫn Nhu đang cởi ra. Những thứ này đều rất quý giá trị lên tới trăm vạn, người tài trợ chỉ vì muốn nhìn thấy Mẫn Nhu biểu diễn nên mới dám hào phóng như vậy đem cho, đối lại là người khác, đã đóng sập cửa lại không cho.

Chiếc váy dài màu tím kéo dưới đất, theo từng bước chân của cô liền xòe ra như một đóa hoa rực rỡ xinh đẹp, giày cao gót 8cm nện xuống dưới sàn vang dội.

“Tiểu thư à, cô đi chậm thôi, cẩn thận kẻo ngã!”– Trợ lý tên Chân Ni sợ hãi mồ hôi lạnh rỉ ra khi thấy Mẫn Nhu đi hấp tấp, vội vàng đi sát theo sau, cũng may cô không ngã sấp xuống trước khi tới nơi.

Mẫn Nhu càng đi càng nhanh, trực tiếp vén cao váy, bắt đầu chạy , quả nhiên hành động hủy đi hình tượng này ở đài truyền hình đã thu hút không ít tầm mắt, cũng may, mọi người đều bị cô mê hoặc nên chỉ biết thét to, không ai để ý cô có hay không có hình tượng.

Cửa phòng thay quần áo mở ra, Mẫn Nhu là người đầu tiên đi vào, ngẩng đầu nhìn về phía đồng hồ ngay bàn treo điểm, thở dài một hơi, tâm trạng lúc này mới thả lỏng, mười giờ  hai mươi, vẫn còn kịp!

“Chân Ni, giúp mình chuẩn bị xe, mình muốn về nhà”- Nói xong liền cầm lấy quần áo Chân Ni đưa qua, thay đồ ngay sau bức rèm.

Chân Ni nhìn thấy dáng vẻ liều mạng của Mẫn Nhu cũng chỉ biết lắc đầu, tay cầm điện thoại ai oán nói: “Ai, nói ra có ai tin một siêu sao đi đầu trào lưu như Mẫn Nhu vẫn không thể thoát khỏi cái gọi là vợ hiền dâu thảo!”

“Ba”- Quần áo thay ra rớt xuống, Mẫn Nhu chân trần đi tới trước bàn trang điểm chải đầu, không quên nhắc nhở Chân Ni: “Nhà của mình còn beefsteak không? Phải rồi, hôm qua còn bảo Jason mang tiêu đen tới mà?”

Chân Ni nói chuyện điện thoại xong, dựa vào ghế, nhìn Mẫn Nhu nhanh nhẹn vuốt chải từng sợi tóc không khỏi thầm than: quả nhiên là đệ nhất mỹ nữ!! Tuy rằng đều là phụ nữ, nhưng chỉ cần nhìn thấy Mẫn Nhu một lần liền bị mê hoặc, có lẽ lúc sinh ra Mẫn Nhu đã là minh tinh trên bầu trời.

Áo vuông sơ mi theo phong cách Anh, cùng với loại quần bó đang rất thịnh hành năm nay kết hợp với đôi giày nhẹ nhàng, một chiếc cài màu đen ghim trên tóc, không hề có chút dư thừa, đơn giản mà rất đẹp.

Mẫn Nhu không để ý đến tiếng than của Chân Ni, cầm lấy túi xách, đeo lên vai mang kính râm đi ra ngoài.

“Mai gặp nhé Chân Ni!”

Mở cửa nhà trọ ra, Mẫn Nhu vội vàng cởi giày, ngay cả dép lê cũng không kịp mang liền ném túi xách lên ghế sô pha, ánh mắt nhìn về  phía khung hình trên bàn, khỏe miệng không kiềm được khẽ mỉm cười, là nụ cười hạnh phúc, sau đó liền vào bếp.

Rất lâu sau, trong bếp không có động tĩnh gì, chỉ có mùi thịt nướng cùng với bóng người xinh đẹp xuất hiện ở bên bàn ăn.

Mẫn Nhu rắc tiêu lên beefsteak rồi bả vào hộp giữ ấm, đóng nắp lại, bận rộn mãi mới xong, cô cởi tạp dề treo lên móc, rồi đi vào phòng vệ sinh xóa đi mồ hôi trên mặt.

Lau khô hai tay, đi đến bên ghế sô pha, cầm lấy điện thoại, nhấn những con số mình đã thuộc kĩ, duyên dáng ngã ngồi xuống ghế sô pha.

“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi đã khóa, xin lỗi…”– Nghe giọng tổng đài  truyền đến, Mẫn Nhu không khỏi nhíu mày, đôi mắt xinh đẹp ẩn chứa sự trách cứ nhìn về phía người đàn ông anh tuấn trong khung hình, chu miệng oán giận nói: “Bận rộn cũng phải ăn cơm chứ, thật ngốc!

Mắt cô đảo quanh căn nhà trọ rộng rãi, rèm cửa màu trắng ngà, sofa bằng vải bố, các loại gối ôm cách điệu, cảm giác lười biếng lan tràn khắp phòng.

Không phải cô thích phong cách Địa Trung hải, nhưng cách bày trí có thể giúp anh thoải mái tâm tình sau khi làm việc, một cảm giác không vui nảy lên trong lòng

Cô xem đồng hồ trên tay, đã là mười một giờ mười bảy phút,  đã trễ thế này,, anh cũng nên ăn cơm đi chứ?

Mím môi cười giảo hoạt, đôi mắt nâu đảo một vòng, cầm lấy hộp beefsteak, nếu điện thoại gọi không được vậy cô sẽ cho anh sự ngạc nhiên!

Bên ngoài văn phòng tổng tài của tập đoàn Kỷ, thanh máy đinh một tiếng mở ra, thư ký đang chỉnh sửa văn bản liền nhìn về phía thang máy, Mẫn Nhu trên tay cầm hộp cơm nhàn nhã đi tới.

“Mẫn.. Mẫn tiểu thư!”– Thư ký giống như một đứa trẻ 25- 26 tuổi, mỗi lần nhìn thấy Mẫn Nhu đều đỏ mặt, nói chuyện lắp bắp, lần này cũng không ngoại lệ, có điều sắc mặt hôm nay hơi nhợt nhạt.

Trong lòng Mẫn Nhu chỉ nghĩ đến người sẽ ăn beefsteak do tự tay mình làm, không để ý tới sự khác thường của thư ký, chỉ lịch sự cúi đầu rồi đi vào phòng.

“Mẫn..”

“Phanh”- Cửa phòng đóng ngay lại, thư ký tính ngăn lại nhưng lại đành chịu.

Thư ký ảo não tự tát vào mặt mình, lo lắng nhìn vào phòng, đứng ngồi không yên, sau đó cầm lấy văn kiện trên bàn, đi xuống dưới lầu, trong lòng nghĩ muốn rời khỏi nơi này càng xa càng tốt.

Mẫn Nhu nhẹ nhàng bước đi trên sàn, không để phát ra tiếng động, lúc làm việc theo thói quen của anh không thích bị tạp âm quấy rầy.

Khom người, thân thể nhỏ nhanh cúi xuống, giống như con mèo nhỏ nghịch ngợm, từng bước hướng về phía bàn làm việc, rồi đứng bật dậy, muốn dọa ai đó sợ nhảy dựng lên, nhưng lại thất vọng khi nhìn thấy bàn làm việc không có ai.

Chẳng lẽ đi ra ngoài ăn cơm? Nhưng mà, anh có thói quen đúng mười hai giờ mới ăn sao?

Nhìn đồng hồ trên bàn chỉ mới mười một giờ năm mươi, lúc này anh không phải đang làm việc sao?

Cô nghiêng đầu, chớp mắt, mái tóc đen như thác rớt qua vai, Mẫn Nhu đặt hộp cơm lên bàn, bắt đầu đi dạo quanh văn phòng.

Cách bày trí của anh rất mạnh mẽ mà đơn giản, trên tường chỉ treo vài bức họa trừu tượng để trang trí, ghế sô pha lớn cùng bàn trà để đón khách, đi ngược lại giá sách, rút ra một quyển, lật vài tờ, toàn là sổ sách tập đoàn, không có hứng thú liền đem nó cất lại.

Nhìn qua cửa phòng bên trái, Mẫn Nhu liền tỉnh ngộ, vỗ vỗ đầu, sau lại quên mất, cả ngày bận rộn như thế, biết đâu anh đang ở trong phòng nghỉ tạm! Cảm giác chán nản liền biến mất, trong lòng chỉ mong nhìn thấy anh ngay lập tức, Mẫn Nhu vui sướng cầm lấy hộp cơm, đi đến trước cửa phòng nghỉ, bàn tay đặt lên nắm cửa lại do dự.

Lần trước đi vào là khi nào? Một tháng trước, hay là hai tháng trước, bao lâu cũng không nhớ, chỉ nhớ hậu quả khi bước vào là anh suốt một tuần không quan tâm tới cô.

Do dự mãi, cuối cùng không kiềm chế nỗi cảm xúc nhớ anh, liền hít sâu, đẩy cửa vào!

“Hằng”- Nụ cười xinh đẹp rực rỡ trên môi, cổ tay xoay nhẹ, đẩy nắm cửa, nhưng chỉ trong một giây, nụ cười đông lại, ngây ngốc nhìn.

“a… không cần… Hằng….A!”

Dưới ánh đèn ngủ, hai mắt thất thần nhìn chằm chằm đôi năm nữ xích lõa trên giường, bên tai là tiếng cầu xin nụng nịu của phụ nữ.

Phòng tối đen, rèm cửa bị gió thổi bật tung, ánh sáng trên giường lúc tối lúc rõ, giường nước di chuyển, cùng với nó là tiếng ngâm cao của đàn ông, tiếng thở dốc không kiềm chế

“A”– Người phụ nữ kinh hãi kêu lên, trong bóng đêm dường như ai cũng chú ý đến vị khách không mời mà đến, cuộn tròn cơ thể trần trụi của mình dưới tay người đàn ông.

Mẫn Nhu không nhìn rõ đôi nam nữ trong phòng, nhưng có thể xác định người đàn ông đang ôm người phụ nữ đó trong lòng cô người cô yêu sâu đậm – Kỷ Mạch Hằng.

Khung cảnh tối đen, ngoại trừ tiếng thở dốc, còn có tiếng sàn sạt, bọn họ ngại ngùng sao? Vì vậy, ở trước mặt người ngoài như cô liền kéo chăn che lấy sự nóng bỏng?

Dù biết rõ nhìn không thấy, cô vẫn hướng mắt về phía bóng người mơ hồ, dường như có thể nhìn thấy nét áy náy trên mặt anh, nhưng cô sai rồi, quá sai rồi!

Âm thanh mập mờ trong căn phòng lại vang lên, người đàn ông thở gấp, tiếng rên của phụ nữ như lưỡi dao sắc nhọn đâm xuyên qua trái tim cô, vô tình, đẩy cô vào vực sâu.

“Hằng… Hằng…”

Cứ ngỡ rằng đây là cái tên chỉ một mình cô được gọi, nhưng thật mỉa mai thay, anh cho phép đàn bà nằm trên giường anh cũng như thế, cô thì sao đây? Chẳng lẽ anh chưa bao giờ quan tâm cô sao?

Trong màn đêm, đôi mắt đen lạnh lùng kia có nhìn cô không?

Bờ môi khô khốc đầy chua xót, dù cố gắng chống chịu nhưng tình cảm của cô vỡ ra tan tành trên đất, cô không chịu đựng nổi đôi mắt lạnh lùng của anh, liền xoay người, khép cửa lại, yếu ớt tựa vào nó.

Đôi mắt ảm đạm nhìn về phía thùng rác, bên trong rất sạch, chỉ có một hộp cơm còn mới chưa hề mở ra, tay cô cũng đang cầm hộp cơm cùng màu như thế, cả hai thứ đều là beefsteak.

Lần đầu tiên, đối mặt với sự lạnh lẽo của anh, hai mắt cô đẫm lệ.

Lần đầu tiên, đối mặt với sự cố gắng suốt ba năm qua, không biết theo ai.

Cô dùng tay lau đi giọt nước mắt sắp tràn ra, đi về phía salon, bước chân rối loạn, mấy lần khiến cô muốn ngã xuống, tay cầm lấy túi, vội vàng chạy trốn khỏi phòng làm việc.

Cô nhấn nút thang máy loạn xạ, chỉ muốn thoát khỏi nơi mà cô tự cho là chỗ ấm áp nhất.

“Đinh”

Thang máy mở ra, vẻ mặt hoảng loạn bước vào, cơ thể như bị rút sạch sức lực nặng nề tựa vào vách thang máy, hai mắt ửng đó đau xót, nhưng cô vẫn lưu luyến hơi thở của anh.. không thể bỏ được.

Ánh mắt nhìn ra bên ngoài thang máy, cửa sắp đóng lại, qua khẻ cửa là một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng lạnh lùng, vài nút áo đóng lại làm tăng thêm sự mị hoặc gợi cảm, đôi mắt cao ngạo, sống mũi thẳng, đôi môi bạc tình, nhưng anh chỉ đứng đó, lạnh lùng nhìn cô chìm trong đau khổ mà không hề cứu giúp.
Đây chính là Kỷ Mạch Hằng, Kỷ Mạch Hằng vô tình, Kỷ Mạch Hằng đối với cô thật vô tình.

Ba năm trước anh nói: “Mẫn Nhu, tôi không yêu cô, cô cũng nguyện ý ở lại bên cạnh tôi sao!”

Ba năm trước cô nói: “Kỷ Mạch Hằng, em nhất định sẽ khiến anh yêu em!”

Lúc đó, cô tin, cô quyết tâm như vậy, nhưng bây giờ niềm tin đó thật hèn mọn.

Cô xoay người đi, máu tươi đã chảy đầm đìa ở trước mặt anh làm sao để trốn tránh? Thang máy khép lại, thứ cô để lại cho anh không phải nước mắt oán hận, cũng không phải là nụ cười diễm lệ anh chưa từng thấy, mà là nước mắt tuyệt vọng.

Xoay lại, bỏ qua lỗi lầm lần đầu tiên của anh dành cho cô, nhưng mà, cô không thấy rằng trên đời này thứ đã bỏ qua, thì sẽ không thể quay đầu lại được nữa.

Author: YingYing

Em không sợ xuống địa ngục... chỉ sợ địa ngục không có anh EM có thể yêu anh, nhưng không thể bắt anh yêu em, giống như em cũng không thể khiến tất cả mọi người trên thế giới yêu mình.

20 thoughts on “[Lục Thiếu Phàm, em yêu anh] Chap 1.1 Phản bội

  1. mình từng đọc cv bộ này rồi, mình ủng hộ bộ này- cực kì kết nam chính, sủng muôn năm.

  2. Đọc văn án và phần 1 khá hấp dẫn…
    Ủng hộ bạn nhé.

  3. Ủng hộ nàng làm bộ này.mới chương đầu mà đã hấp dẫn rồi.

  4. ủng hộ bộ này . Cố gắng lên nha nành .:)

  5. chẹp. bộ này có vẻ hay đó nàng. Ta cực lực ủng hộ bộ này. Mà đọc chap đầu ta tưởng truyện ngược hóa ra sủng a~. Thật mong chờ nga~

  6. Lần đầu vô nhà Fijian đã đọc đk story mới rồi. Mới xem đã thấy hấp dẫn.
    Thank nàng.

  7. rêrê nàg ơi tr. Nào nàg êđit cũg rất hay. Ủng hộ bộ này kịck liệt.

  8. ủng hộ nàg nhiệt tình bộ này hehe.làm luôn đi nàg.ta hóngmquá hxhx

  9. Mình cũng hồi hộp nữa…ắch

  10. muốn chờ hoàn rồi đọc mà chờ k nổi >.<

  11. Bị phản bội gồi
    Thanks nàng nha

  12. vậy chị nữ chính này đã sống chung với nam thứ rồi sao :((((

  13. Không biết Mình có hiểu nhầm ý tác giả không, vì hình như dù đôi gian phu dâm phụ nầy bị Mẫn Nhu phát hiện, sau khi ngại ngùng, sau khi áy náy thì lại tiếp tục vận động thì phải? Nếu đúng vậy chỉ trừ khi uống phải thuốc kích tình thôi, chứ loài thú mới có khả năng tiếp tục được.Còn nếu không có thuốc phụ trợ vẫn tiếp tục thì phải thuộc loại đẳng cấp, hay nói cách khác thuộc loại đỉnh….của đỉnh.

  14. Mình muộn màng nhảy hố, thấy mng khen qá trơi, quyết định luyện bộ này, tks pạn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s