Fijian's blog

Lắc lắc mông

[Lạnh Quân Dạ Thiếp] Chap 35.2

21 phản hồi

Chap 35.2

Ediy By Fijian

Hữu Hi đau khổ là thật, Hoàng Bắc Thiên không chết nàng biết, dù là diễn trò, cũng không có khả năng công lực thâm hậu như vậy. Nàng đau lòng khó chịu, trong lòng tích lại sự bị thương, làm cho nàng khóc như mưa, nức nở khóc, nói không nên lời, tâm tình nàng ai có thể hiểu, nàng đau không ai biết, loại đau khổ này mang theo chút mâu thuẫn.

Hoàng đế rõ ràng đã nhìn ra, hoài nghi Hoàng Bắc Thiên không chết

Đúng vậy, nàng cùng Hoàng Bắc Thiên có giao tính như thế, Hoàng Bắc Thiên chết mà nàng lại sống bình yên, thì còn gì để nói, nhưng với lý do đứa con trong bụng mà sống thì quá đủ!

Hoàng đế quan sát Hữu Hi, tự nói gì đó với bản thân, Lăng Khiếu Dương lại vọt vào, sau khi hành lễ xong liền nhìn sang thấy Hữu Hi đang khóc đến đau lòng, cau mày nhìn hoàng đế nói: “Hoàng thượng…!”

“Nàng, mang thai con Hoàng Bắc Thiên sao?”- Hoàng đế không tin nhìn Lăng Khiếu Dương

Lăng Khiếu Dương lạnh mặt, không kiềm chế nói: “Hoàng thượng những điều nên đã hỏi xong chưa? Đây là gia sự của thần đệ, không có việc gì nữa, thần đệ muốn rời đi”

Ngươi”- Hoàng đế nhìn thấy trong mắt Lăng Khiếu Dương hiện lên tia đau đớn, không dám tin với địa vị của vương đệ, làm sao lại như vậy? Để phụ nữ của mình mang thai con nam nhân khác, hắn dĩ nhiên vẫn chấp nhạn?

Là không thương hay là quá yêu?

“Hoàng thẩm thẩm”- Bên ngoài điện một giọng nói giòn tan thu hút lực chú ý của mọi người.

CHỉ thấy một tiểu oa nhi phấn điêu ngọc mài nhảy nhảy chạy về trước, tươi cười đáng yêu khiến người khác chỉ muốn cắn.

Thái Hòa, ai cho con tới đây, không có quy củ gì hết, bà vú đâu?”- Hoàng đế nghiêm mặt khiển trách.

Thái Hòa không sợ, sau khi hành lễ xong, liền quay sang nhìn Hữu Hi, chạy tới nắm tay nàng: “Hoàng thẩm thẩm, ai khi dễ người vậy, nói Thái Hòa nghe người vào cung liền tới xem người”

Hữu Hi lau khô lệ, thân đứng lên, nhìn Thái Hòa trước mắt, hài tử này hình như rất thích nàng, nếu như vậy…, giọng nói cô đơn, đau thương: “Hoàng thẩm thẩm không khóc, Thái Hòa thật thông minh”- Tay nàng sờ lên gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Thái Hòa.

“Phụ hoàng, hoàng thúc, có thể để Thái Hòa mượn thẩm thẩm một lát không, Thái Hòa muốn chơi với Hoàng thẩm thẩm”- Hai tròng mắt to tròn quỷ quái nhìn Hữu Hi, sau đó nhìn Lăng Khiếu Dương, không nhìn hoàng đế, phụ hoàng chắc chắn sẽ không đồng ý.

“Hoàng thẩm thẩm đang bệnh, phải về nhà nghỉ ngơi” Lăng Khiếu Dương quả quyết cự tuyệt.

Hoàng thẩm thẩm, một lát thôi có thể không?”-  Thái Hòa năn nỉ, nếu ai không đáp ứng nàng liền khóc cho mọi người xem, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn về phía hoàng đế, âm thanh mang theo chút khóc lóc: “Phụ hoàng…”

Hoàng đế không muốn để Thái Hòa ủy khuất, đành nhìn Hữu Hí nói: “Ngươi tâm tình không tốt, cùng đi chơi với Thái Hòa, giải tỏa tâm trạng đi”

Lăng Khiếu Dương cau mày, phẫn nộ trừng mắt liếc nhìn Thái Hòa, Thái Hòa đắc ý quay lại làm mặt quỷ.

Cũng không quản xem Hữu Hi và Lăng Khiếu Dương có nguyện ý không, trực tiếp kéo tay nàng ra ngoài, Hữu Hi đành phải đi theo. Thái Hòa mang nàng tới tẩm cung.

Thái Hòa dường như rất tâm đầu ý hợp với Hữu Hi, đem bao nhiêu trò chơi biễu diễn trước mặt Hữu Hi.

Sau đó dặn nữ tỳ lui ra, bản thân ngồi bên cạnh Hữu Hi, nháy nháy hai mắt: “Thẩm thẩm, hoàng thúc đối với người không tốt sao?”

“tại sao hỏi như vậy”- Hữu Hi nhìn Thái Hòa, cảm giác tiểu hài tử này căn bản suy nghĩ đã lớn, rất tinh quái,

Vẻ mặt ngây thơ, dịu dàng nói: “Thái Hòa ở ngoài nghe nói thẩm thẩm mang thai em bé người khác, nhất định là hoàng thúc đối với thẩm không tốt, thẩm mới không đồng ý giúp hoàng thúc sinh em bé”

Hữu Hi trong lòng phiền loạn, nói không rõ tâm tư của mình: “Thái Hòa còn nhỏ, có một số chuyện Thái Hòa không rõ, khi lớn lên tự nhiên sẽ hiểu”

“Thẩm thẩm rất thích cha của em bé sao? Cho nên mới vì hắn sinh em bé?”- Việc này Thái Hòa rất tò mò, cũng mang theo chút tâm sự bản thân, nàng từng hỏi phụ hoàng, sao lại sinh nàng ra, phụ hoàng trả lời, là bởi vì yêu mẫu phu nàng.

Nhưng phụ hoàng cũng cùng các phi tử khác sinh em bé, vì yêu sao, sau mẫu thân nàng không thích cùng các phi tử khác nói chuyện, Hữu Hi là phụ nữ duy nhất nàng thích.

Nghe Thái Hòa nói, Hữu Hi trong lòng chua xót, đau đớn như bị xé ra từng mảnh, chịu đựng không khóc, đau lòng nói: “Phải, ta thích phụ thân của em bé, chỉ là hắn chết rồi thẩm thẩm không gặp được nữa.

“Thái Hòa cảm thấy mẹ cũng giống như vậy, thẩm thẩm chắc rất khổ sở”- Sự non nớt trên mặt Thái Hòa mờ đi, trầm mặc rồi nói: “Nhưng thẩm thẩm, hoàng thúc cũng thích ngươi, vậy có phải cũng muốn cùng người sinh em bé?”

Trong nhất thời Hữu Hi không biết nói sao, làm sao trả lời đây, có đôi khio người lớn cũng không thể hiểu.

Cuối cùng chỉ trả lời cho quá chuyện: “Ta chưa từng nghĩ qua”

“Thẩm thẩm, hoàng thúc rất đáng thương, thúc ấy không còn mẫu thân, đáng thương giống như Thái Hòa”

“Thái Hòa còn phụ hoàng, không vui sao!”- Hữu Hi biết tình thương mẹ không thay thể được, cho nến chỉ có thể giải thích cho Thái Hòa bớt đau.

Dù thích tiểu Thái Hòa có thiện ý nhưng nàng không quên, phụ thân của Thái Hòa còn cả Lăng Khiếu Dương tạo nên tấm bi kịch nhà Hoàng Bắc Thiên.

“Thẩm thẩm, ta biết, mọi người ai cũng xem ta là tiểu hài tử, ta còn biết nói gì, trừ phụ hoàng, ta thích nhất là hoàng thúc, thúc ấy hiểu ta nhất, không bao giờ coi ta là tiểu hài tử, ta cùng hoàng thúc là bạn tốt, ta cùng hoàng thúc có rất nhiều bí mật, để ta nói người nghe

Hữu Hi gượng cười, đối với Lăng Khiếu Dương nàng không có hứng thú muốn biết.

Thái Hòa tỏ vẻ thần bí, ghé vào tai Hữu Hi lén lút nói: “Thẩm Thẩm, người biết không, lần trước rơi xuống hồ nước là ta cố ý, ta thấy hoàng thúc không vui hỏi hắn làm sao vậy, hắn nói ta biết muốn ta giúp, ta mới giúp hắn. Cho nên hoàng thúc mới mang người vào cung hiến vũ sau đó cứu Thái Hòa. Phụ hoàng mới chấp nhận cho thẩm thẩm đi gặp nam nhân cái gì Thiên kia”

Nghe Thái Hòa nói xong, Hữu Hi cứng lại, hồi lâu không phản ứng, Thái Hòa rơi xuống nước là cố ý. Lăng Khiếu Dương mang nàng tiến cung là có dụng ý.

Hiến vũ chỉ là lấy cớ. Mục đích chỉ muốn nàng tận dụng tặng phẩm của hoàng đế để gặp Hoàng Bắc Thiên.

Nhưng tại sao..?

Tại Sao?

Hữu Hi ngàn lần hỏi.

Hắn không sợ hoàng đế biết sao, không sợ Thái Hòa xảy ra chuyện sao, lại dám cùng một tiểu hài tử như vậy đi nói dối một chuyện động trời?

Hắn điên rồi sao?

Không, nàng lo lắng cái gì, lo gì chứ!!

“Thẩm thẩm, đây là bí mật của Thái Hòa và hoàng thúc, Thái Hòa chỉ nói cho thẩm nghe, hoàng thúc sao lại ngốc như thế, muốn người mình thích đi gặp nam nhan khác? Nếu là ta, ta sẽ không ngu như thế”- Thái Hòa vẻ mặt ngây ngơ, tà tà đánh giá nóc nhá.

Trong mắt Hữu Hi hiện lên gì đó, nhìn Thái Hòa một cái, hạ mắt xuống, trầm mặc không nói. Lòng loạn lên, tay xoa bụng mình, đau khổ nhắm mắt lại, cảm giác bản thân rơi vào bóng tối, giãy dụa trong đau khổ.

“Thái Hòa!!”- Bên ngoài truyền tới tiếng gọi ầm ĩ của Lăng Khiếu Dương.

Thái Hòa cười hì hì nói: “Hoàng thúc sốt ruột rồi, Hoàng thẩm thẩm, người mau đi đi, nếu không hoàng thúc lại đánh vào mông Thái Hòa”- Trong lòng lại thầm nói, hoàng thúc Thái Hòa giúp người, hoàng thúc thật ngốc, ngay cả một nữ nhân cũng quản không xung, nếu không nhờ Thái Hòa ta nghĩ thì còn lâu nhá, sau đó cầm lấy điểm tâm bỏ vào miệng, cười âm hiểm.

Hữu Hi thất thần ra khỏi tẩm cung Thái Hòa, vừa ra ngoài đã thấy dáng vẻ lo lắng của Lăng Khiếu Dương.

Lăng Khiếu Dương nhìn Hữu Hi, kéo tay nàng, lạnh lùng nói: “Đi về nhà”

Vừa nói hắn vừa xoay người đi, cũng không quay lại mà bước đi nhanh rất nhanh. Hữu Hi vẫn như cũ đi sau, nhìn theo bóng lưng hắn, nàng nghĩ mọi chuyện đều do trùng hợp, không ngờ đều nằm trong tay hắn.

Trách không được, hắn lại đột nhiên mang nàng vào cung, khéo cứu được Thái Hòa công chúa, khiến hoàng đế cảm kích, sau đó tạo cơ hội khiến nàng nhận được tặng phẩm.

Hoàn thành tâm nguyện của nàng.

Nàng còn tưởng trời cao nghe thấy lời cầu khẩn của nàng, thật chất chỉ là Lăng Khiếu Dương nghe thấy lời câu xin của nàng

About these ads

Author: YingYing

Em không sợ xuống địa ngục... chỉ sợ địa ngục không có anh EM có thể yêu anh, nhưng không thể bắt anh yêu em, giống như em cũng không thể khiến tất cả mọi người trên thế giới yêu mình.

21 thoughts on “[Lạnh Quân Dạ Thiếp] Chap 35.2

  1. Fijian ơi, không phải là mang thai búp bê đâu, oa oa/oa nhi là em bé đấy.

  2. Tks nàng. Ko biết Hữu Hi phản ứng thế nào đây?

  3. tr hay wa nang oi thank nang nhiu lam
    ma tr nay con dai ko nan

  4. càng đọc càng thương LKD hjx hjx bh mới hết ngược đây? thanks FIjian nhá chụt chụt

  5. truyện rất chi là hay chị cố gắng lên nhé cảm ơn chị nhiều

  6. tội LKD quá,mà hình như HH cũng để ý LKD rồi nhỉ?thanks ss

  7. sis cho em giới thịu truyện tí đc hok >..<
    em mới mở hàng bằng bộ : Đại gả cuồng thiếp bên nhà
    http://keoduong.wordpress.com/

  8. Câu cuối là câu sâu sắc nhất, làm lòng người thương tâm nhất. Nàng có thấy mấy ngày rồi ta vô blog nàng đọc xong không để lại dấu vết ko? Đó là vì ta chết chìm với cái truyện này. Nước mắt cũng chảy không biết bao nhiêu. Sức lực cũng không còn để viết cái cmt nữa. Hôm nay đọc tới câu cuối, ta thấy không nói không chịu được. Xúc động quá đi thôi huhu
    Cảm ơn nàng nhiều nha!

  9. truyen doc cag ngay cag hay, toi cho LKD wa’, cag doc cag thg LKD

  10. khong pik hh ty co phan ung j k nhi. chak do cung la mot trong so nhung ly do ma ty giu lai em be.
    thanks nang

  11. thanks ss…ở quyển này e cũng thấy thương LKD …hy vọng sau này mọi chuyện sẽ cóa chuyển biến bớt ngược đi chứ cứ thế này đau tim quá T^T

  12. Thanks ss!
    Doc truyen nay cang luc cang dau tim nang… >.<

  13. ôi, chap này đọc hay quá, mong hữu hi sớm hiểu được nỗi khổ của lkd. t thương lkd quá,:((hi, thank ss nha! mong nàng tiếp túc cố gắng

  14. thanks ss
    Nhóc thái Hoà này thật thông minh a.hihi

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s